12 thg 7, 2025
NGHỆ THUẬT ĐÁNH RẮM
****
Con người ai cũng từng đánh rắm, nhưng không ai dám nhận. Đúng vậy, đánh
rắm chính là một trong những chuyện "ai cũng làm nhưng không ai muốn bị phát
hiện". Nó phổ biến đến mức còn hơn cả việc cầm điện thoại mỗi ngày, nhưng lại bị
xã hội xem như một điều tối kỵ. Từ lúc lọt lòng, chúng ta đã làm quen với âm
thanh huyền thoại này. Trẻ con thì vô tư xả đạn mà không biết ngại, nhưng càng
lớn, chúng ta lại càng "giữ kẽ", thậm chí chối bay chối biến khi lỡ phát ra một
tiếng động khả nghi. Thế nhưng, nếu nhìn theo góc độ khoa học, đánh rắm thực ra
là một dấu hiệu của hệ tiêu hóa khỏe mạnh! Hãy thử tưởng tượng: Không đánh rắm
suốt một tuần, đó không còn là vấn đề xã hội mà đã là một vấn đề y tế nghiêm
trọng. Chỉ những ai bị táo bón mới hiểu được cảm giác mong chờ một cú "xả hàng"
vĩ đại! Nếu có cuộc thi Olympic về "giữ hơi", tôi cá rằng những người nhịn rắm
lâu nhất có thể đi thẳng vào chung kết. Một trong những khoảnh khắc tệ nhất của
nhân loại chính là đánh rắm không đúng thời điểm. Nếu bạn ở một mình, đánh rắm
là chuyện nhỏ. Nhưng nếu bạn đang ở trong một không gian đông người, đặc biệt là
chỗ kín gió, thì xin chúc mừng, bạn sắp trở thành tâm điểm của sự nghi ngờ. Nếu
ví đánh rắm như nghệ thuật, thì nó cũng có nhiều phong cách biểu diễn khác nhau:
• "Kín đáo nhưng nguy hiểm": Không có âm thanh, nhưng mùi hương đủ sức khiến
người ta nhớ mãi. • "Sấm rền nhưng vô hại": Âm thanh cực kỳ hoành tráng, nhưng
mùi lại nhạt nhẽo. • "Đánh lén thất bại": Chủ nhân cố tình thả nhẹ, nhưng đúng
lúc đó có sự cố âm thanh, biến mọi thứ thành trò hề. • "Bom hẹn giờ": Rắm được
đánh ra từ lâu nhưng mãi một lúc sau mới phát huy tác dụng, khiến cả đám đông
hỗn loạn.
Sau tất cả, tôi tin rằng đánh rắm không có gì đáng xấu hổ. Nếu chúng
ta có thể cười đùa thoải mái về chuyện hắt hơi, nấc cục, thì tại sao không thể
cởi mở với chuyện này? Ai cũng từng làm, chỉ là ai bị phát hiện trước mà thôi!
Thế nên, nếu một ngày bạn lỡ "tung chiêu", đừng quá lo lắng. Hãy nghĩ theo hướng
tích cực: Đó là một dấu hiệu của sức khỏe! Nếu ai đó cười bạn, hãy bình tĩnh đáp
lại: "Tôi chỉ đang kiểm tra xem khứu giác của mọi người có ổn không thôi!" Tóm
lại thơ rằng : Có ai từng gặp cảnh chưa? Im lặng một chút… rồi đưa gió về! Âm
thanh chẳng có… thật ghê, Mà sao hương thoảng lại ê chề nhân gian! Lại có kiểu
khác rõ ràng, "Bùm" lên một phát, cả làng cùng nghe! Nhưng may mắn cái hương
kia, Nhẹ như cơn gió, chẳng hề đáng lo! Ngồi trong lớp học chăm ngoan, Bỗng
nhiên bụng réo như đang biểu tình! Tính thả nhẹ… thiệt vô tình, Sàn ghế rung
chuyển, ôi mình tiêu luôn! Tay trong tay, thật đắm say, Trăng thanh gió mát, ai
hay chuyện này! Chỉ mong nén lại qua ngày, Bỗng đâu một phát hết bay mộng mơ!
Người yêu quay mặt ngẩn ngơ, Em ơi, có phải hồ Tây dậy sóng? Mồ hôi túa, mặt đỏ
hồng, Làm sao chối được khi trong không gian…
Rắm là chuyện của nhân gian, Đừng ai chê trách, dạ mà bất an! Miễn sao
đúng lúc, đúng chỗ, Kẻo mà mất bạn, tình thơ bay xa! Nếu lỡ có ai nhận ra, Hãy
cười một cái, cho qua chuyện này! Đánh rắm– dấu hiệu khỏe thay, Bụng dạ tốt lắm,
có ngày trường sinh! . ST
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...

Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét