
....
......Sáng chủ nhật vừa qua, trên đường về nhà sau khi đi tập thể
dục, tôi thấy một người đàn ông thổi chim trên đường Thành Thái (quận
10 ,thành phố HCM). Chỉ trong vòng mươi phút ,ông ta thổi rơi 5 ,6 con
chim sẻ .Tội nghiệp mấy con nhỏ bé quen lệ trời tờ mờ sáng còn ”
ngủ nướng” trên cành cây , đâu hay biết mạng sống của chúng sắp bị
tử thần lấy đi . Những con chim vô tội đó vô tội rơi bộp xuống mặt đường,
sã cánh nằm yên chỉ sau một hơi thổi nhẹ nhàng từ miệng người thổi chim
truyền qua cái ống nhôm..
...........Không phải chỉ mình tôi mà cả gần chục người khác cũng
hiếu kỳ tụm lại quan sát người thổi chim .Ông ta trạc ngoại tứ tuần
,đầu đội cái mũ vải dân phòng màu hạt dẻ ,áo pyjama xám ,quần tây cụt
ống, chân đi giầy vải,lưng đeo cái can nhựa để trong bao nylông mầu xanh
nhạt .Tất cả đồ nghề thổi chim của ông chỉ có một cái ống nhôm dài
chưa quá 3 mét và một nắm đất sét dẻo trong túi quần để mỗi lần thổi
thỉ thò tay véo một tí cỡ hạt ngô vo tròn lại cho vào đầu ống nhôm
.
.............Khi thấy không còn chim trên những cây trồng trước Học viện
Quân y ,người thổi chim cắp cái ống nhôm nơi nách, lững thững đi về
phía đường Tô Hiến Thành.Tôi rảo bước đến cạnh trò chuyện khen tài
thổi chim hiếm thấy .Như được bắt trúng mạch ,ông ta khoe trong thành
phố Sài Gòn chỉ có mình là người duy nhất làm công việc này.Không
chỉ bắt chim sẻ , ông bảo khi ra ngoại thành những con chim nặng 3 ký
cũng thổi rơi luôn.
........Tôi đế thêm :
_ Tụi trẻ con mà nhìn thấy ông thổi chim
hay như vầy chắc chúng thích thú rủ nhau bắt chước quá !
Ông cười
lắc đầu :
_ Bắt chước à ? Không phải chuyện dễ ,tưởng thế mà làm không được đâu !
Nói rồi ông xăm xăm bước không để tôi kịp trao
đổi gì thêm.
.... ........
.Tôi nghĩ người thổi chim này từ miền Bắc vào vì thuở bé
sống tại Hà Nội tôi đã từng chứng kiến lớp thiếu niên đàn anh của
mình bắn chim sẻ ,chim mía bằng ống xì đồng. Nhưng bắt chim theo kiểu thổi
ống đồng thời ấy chỉ có tính cách tiêu khiển mua vui như một trò nghịch
ngợm của tuổi ấu thơ mà thôi.Việc bắn những con chim sẻ trên đường
phố Sài Gòn bây giờ mà tôi chứng kiến lại là một công việc , một
kế mưu sinh nhằm kiếm chác món nhậu hoặc thêm thắt cho bữa cơm bớt
đạm bạc khi gia đình đang hoàn cảnh khó khăn sau đại dịch Covid-19.
Nhưng ngẫm suy kỹ thì lợi bất cập hại, bởi
việc thổi chim đó ảnh hưởng xấu đến môi trường sinh thái thành phố
. Có lẽ nào đang khi cả nước đang hưởng ứng hàng loạt sự kiện bảo vệ
môi trường như “Giờ Trái đất”, “Tháng Thanh niên hành động vì môi trường ”…thì
chúng ta lại có thể thờ ơ trước sự kiện hàng ngày mấy chục con chim
sẻ đều đặn bị " lên mâm".
. Thử hỏi bạn có buồn và thất vọng không
khi mai này chẳng còn được thấy những con chim sẻ hồn nhiên nhảy nhót
trên hè phố lúc bình minh hoặc ngắm chúng xào xạc tìm gọi nhau đi
ngủ dưới mái hiên nhà hay chui vào các tán lá lúc hoàng hôn ?
Thành
phố bê tông hoá, chung cư hoá đang là xu hướng hiện nay .Con người đang đánh cắp khoảng không của những chú chim
sẻ, cũng là cái khoảng dịu mát của tâm hồn.Nếu mỗi ngày bạn được ngắm nhìn cảnh
chim sẻ sà xuống ăn những hạt xôi thừa ,những hạ gạo vung vãi trên hè phố thì hẳn
bạn sẽ dịu bớt đi rất nhiều những âu lo bộn bề do đời sống mang lại. Mong lắm những
ai đang sát hại những con chim sẻ đường phố hãy suy nghĩ lại việc làm của mình,đừng
vì chút lợi nhỏ mà tàn hại những sinh linh
vô tội.Hy vọng các cơ quan chức năng quan tâm ngăn chặn
và tìm cách bảo vệ loài chim sẻ để giữ gìn vẻ đẹp của thành phố.
.......................
....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét