........................................................Hoa chen thắm lá, mây là là bay
........................................................................(Trích thơ của Lê Như Sâm)
...................................... ...........Sân ga Hà Nội ban đêm ..........Đúng 21 giờ 45,xe lửa Hà Nội-Sa Pa từ từ chuyển bánh.Nhìn nhà cửa và những ngọn đèn sân ga lùi mỗi lúc m.....ột xa,tôi thấy lòng mình nao nao bởi đã lâu lắm rồi từ sau ngày đất nước thống nhất tôi mới đi xe lửa trở lại.
........Chuyến xe lửa đi hôm đó không phải là xe lửa du lịch chuyên dùng mà chỉ là loại tàu chợ tân trang.Mỗi toa có 3 buồng cho hành khách và một phòng toilette.Mỗi buồng có 2 giường đôi trang bị máy điều hòa,TV,một cái bàn nhỏ và mấy chai nước suối.Thoạt nhìn cũng sang trọng ,tiện nghi vì nệm nằm trải gaz tươm tất,gối chăn ngăn nắp.Chỉ đến lúc xe lửa chạy,tôi mới nhận ra chất lượng thật sự của nó.Có lẽ do các lò xo nhíp xe lửa đã rệu rã sau gần trăm năm sử dụng nên khi xe lửa chạy nhanh thì các toa xe chòng chành và lắc mạnh.Tiếng xoàn xoạt,kình kịch vang lên đều đặn theo mỗi vòng tua bánh xe.
........Suốt đêm trên xe lửa tôi trăn trở không chợp mắt được phút nào.Người bải hoải,họng khô khốc,tôi ngồi dậy với tay lấy chai nước tu một ngụm.Ngó đồng hồ chưa đến 4 giờ sáng,tôi muốn đi tiểu nhưng ngại mở cửa buồng gây ồn làm phiền người khác lại thôi.Nửa giờ sau xe lửa ngừng ở một ga không rõ tên,chẳng đừng được tôi mở cửa đi ra.Nhưng thật buồn vì khi đến toilette cửa đã bị khoá chặt.Thì ra lâu không đi xe lửa tôi quên mất cái quy luật có từ gần thế kỷ nay của hỏa xa Việt Nam:“chỉ sử dụng được toilette khi xe lửa đang chạy”.Tôi thấy mình “quê” quá nhưng may khuya vắng chẳng ai biết.Tôi nghĩ mà thương cho đất nước mình.Từ khi con thuyền VN tiến ra biển lớn hội nhập cùng bạn bè quốc tế,dân ta đã sống văn minh tiến bộ hơn rất nhiều nhưng tiếc thay cái khoản “đi to ,đi nhỏ” trên xe lửa thì vẫn dậm chân tại chỗ.Tôi đành về buồng ,chờ xe lửa chạy mới giải tỏa được ”bầu tâm sự”.
.
...........................................................Ga Lào Cai ........Xe lửa vào ga Lào Cai lúc 5 giờ 30 sáng.Hành khách lục tục ra khỏi ga chờ ô tô đến đón.Chiếc xe chở chúng tôi đi Sa Pa hiệu Ford Transit 16 chỗ còn khá mới nhưng có lẽ vì đường đèo dốc nên chạy chẳng êm chút nào.Nhìn qua cửa kính xe ,tôi thấy Sa Pa mờ ảo chìm trong màn sương.
......... Quãng đường Lào Cai-Sapa dài có 38 km nhưng ô tô phải mất khoảng một tiếng mới đến nơi.Chúng tôi nghỉ tại khách sạn mang tên Summit Sa Pa ( Sa Pa Đỉnh Cao) nằm trên đường Thác Bạc.Chưa kịp xuống xe,tôi đã thấy nhiều cô gái người dân tộc đứng ngồi lố nhố ở mặt tiền khách sạn.Người nào cũng mang một chiếc gùi trên lưng.Họ nhìn chúng tôi cười cười,vẫy tay tỏ vẻ thân thiện.Không ai xán lại mời mua quà lưu niệm như vẫn thường thấy ở Đà Lạt.Người hướng dẫn viên đi cùng xe với chúng tôi cho hay đấy là những cô gái H’Mông.Họ chầu trực để xin được làm hướng dẫn viên du lịch.Khách nước ngoài rất chuộng các hướng dẫn viên nữ người H’Mông.
.........Sau khi vào khu lễ tân làm thủ tục nhận phòng và phiếu ăn,chúng tôi có hơn một giờ để vệ sinh cá nhân,thư giãn và dùng điểm tâm ngay tại khách sạn .Thăm núi Hàm Rồng
...........Lúc 9g sáng cả đoàn được phân làm 2 nhóm đi thăm núi Hàm Rồng. Nhóm 1 của chúng tôi đi theo hướng dẫn viên người Việt.Nhóm thứ 2 toàn khách du lịch nước ngoài đi với cô hướng dẫn viên trẻ người H’Mông.
........Xuất phát từ khách sạn,chúng tôi men theo đường Thác Bạc vào trung tâm thị trấn.Vừa quẹo sang đường Phạm Xuân Huân,tôi đã thấy nhà thờ Sa Pa hiện ra trước mắt.Ngôi nhà thờ có nét dáng rêu phong cổ kính kiểu Âu châu được được xây bằng đá chỉ có một tháp chuông đứng chơi vơi trong thời tiết giá lạnh (hôm đó nhiệt kế khách sạn chỉ 16 độ C). Phía sau nhà thờ,núi non nối tiếp nhau trùng điệp.Người hướng dẫn viên chỉ về hướng có mỏm nhô cao nhất bảo đó là đỉnh Phan Xi Păng,ngọn núi “nóc nhà của Đông Dương” cao 3143m.
........Vòng ra phía sau nhà thờ Sa Pa,con đường lên núi Hàm Rồng cũng mang tên này.Hai bên đường những biệt thự cổ đan xen với những ngôi nhà nghỉ tân lập nhiều tầng mái ngói đỏ ,tường vôi trắng chen nhau mọc lên dựa lưng vào chân núi.Trước khi lên một con dốc để bắt đầu leo núi,khách du lịch phải dừng ở một trạm kiểm soát để mua vé tham quan.Đi được hơn trăm mét,tôi thấy đường lên núi mỗi lúc một dốc nhưng ai cũng hăm hở vì cảnh đẹp trên đường đi cuốn hút sự thích thú theo từng bước chân.
..........Người hướng dẫn viên vừa đi vừa kể cho chúng tôi nghe truyền thuyết tên núi Hàm Rồng.Theo đó thuở Sapa còn chìm trong đại dương,có hai anh em nhà rồng trốn đến đây chơi.Khi vua cha phát hiện gọi về,rồng anh lên ngay bay kịp về trời.Rồng em ham chơi bay về trễ cổng trời đã đóng đành phải ở lại hạ giới và hoá thành núi đá với tư thế đầu lúc nào cũng ngẩng lên, dõi mắt về trời.Từ đấy ngọn núi này được mang tên núi Hàm Rồng.
.............................................
................................ ....................Sân Mây.............Sân Mây được thiết kế bằng khung sắt đặt trên một mỏm đá.Leo thang lên đứng trên Sân Mây,du khách có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh đẹp Sa Pa trong tầm mắt.Núi nhấp nhô trập trùng.Từng dải mây trắng lững lờ trôi.Có lúc mây bay ngang Sân Mây,quyện cả vào những người đang đứng.Tôi có cảm tưởng như mình đang bị cuốn theo mây.Ngó xuống phía dưới ,tôi thấy nhà cửa thị trấn Sa Pa bé xíu nằm rải rác trong khu lòng chảo được bao quanh bởi những dãy núi xanh rì và che phủ bởi những cụm mây trời trắng xóa.Lặng nhìn cảnh trời mây bao la đẹp chẳng khác nào một bức tranh sơn thủy,tôi thầm tiếc mình không phải là thi sĩ để có thể “tức cảnh sinh tình”sáng tác ít câu thơ làm kỷ niệm cho chuyến đi.
........Sau bữa cơm trưa tại khách sạn,một số người trong đoàn tranh thủ thời gian đi chơi tự do trong lịch của tour đã rủ nhau đi thăm Hà Khẩu (Trung Quốc).Họ đi và về trong nội buổi chiều.Vợ chồng tôi thấm mệt sau khi tham quan núi Hàm Rồng quyết định dùng thời gian này nghỉ ngơi cho lại sức.

..........Đường phố Sa Pa không nhiều và ngắn nên chỉ non một giờ đếm bước, chúng tôi đã lướt qua gần hết các phố chính.Hầu như các quán ăn ngon của Sapa đều tập trung ở phố Cầu Mây.Tôi thấy rất đông khách du lịch tụ về quán Sapa Smile và quán Anh Đào.Càng về khuya sương xuống càng nhiều. Lạnh đến run người và cũng đã mỏi chân,chúng tôi tìm đến một quán nhỏ cạnh nhà thờ để thưởng thức một vài món nướng
...........Cô chủ quán giới thiệu rất nhiều món nướng đặc sản vùng cao như khoai nướng,mía nướng,trứng gà nướng,bao tử nướng,phèo nướng…nhưng chúng tôi đã lớn tuổi chỉ ăn mỗi người một cái bắp nướng và một đĩa bánh dầy nướng cho an toàn.Bắp nướng không xa lạ gì nhưng trời lạnh ngồi ngồi sưởi bên bếp than rực hồng hương vị thơm ngon của món quà dân dã này dường như được nhân lên gấp mấy lần.Bánh dầy nướng Sa Pa thì quả thật tôi mới ăn lần đầu.Bánh dầy được ép mỏng, nướng sơ qua, rắc ruốc lên rồi gập đôi lại nướng tiếp cho đến khi vỏ bên ngoài giòn như cơm cháy.Cắn một miếng thôi đã thấy hương vị bùi béo thơm lừng lan toả khắp tạng phủ.
..................................................Cô gái H'Mông gốc Kinh..............................................................
......................................................Cầu Si..........Đi qua bản vài trăm mét là đến cầu Si,cây cầu giây văng xinh xắn bắc qua dòng suối Mường Hoa có nguồn nước xuất phát từ thác Tiên Sa cách đó chỉ năm phút đi bộ.Sự liên hoàn kết nối giữa cầu ,suối và thác tạo nên một cảnh quan thiên nhiên đẹp tuyệt vời nếu như thời gian du khách đến đây vào cuối hè đầu thu.Tiếc là chúng tôi đi Sa Pa ngay giữa tháng ba ,thác Tiên Sa chảy rất yếu, dòng suối Mường Hoa khô cạn lộ đầy rác rưởi nên sự quyến rũ của điểm du lịch này bị giảm đi rất nhiều.
........................................ ...........Chợ Sa Pa ............Dù đã tham vấn từ trước nhưng ra đến chợ chúng tôi vẫn phân vân lúc mua quà.Vợ tôi toan lấy mươi gói nấm hương sấy khô thì được bà bạn cùng nhóm cản:”Thứ này Hà Nội thiếu gì,giá lại rẻ hơn.”Tôi tính lượm vài chai rượu táo Mèo

...................................................Trái nhót

......................................................Xoài Sa Pa
..........Đúng 17 giờ,chúng tôi giã từ thị trấn Sa Pa trở lại Lào Cai.Tưởng 19 giờ nhưng hóa ra 21 giờ xe lửa mới khởi hành.Chúng tôi về đến Hà Nội vào lúc 4 giờ sáng.Phải bấm chuông mấy lần, tôi mới thấy người phục vụ ra mở cửa.
Thay lời kết



Một người bạn vưà gửi cho tôi bài viết dưới đây .Thấy nó thực hành đơn giản ,bổ ích cho tất cả mọi người, tôi đưa lên blog để mọi người đọc,chỉ cho con cái phòng khi hữu dụng. .jpg)




.jpg)
.jpg)
.jpg)

