27 thg 10, 2017

PHAN THIẾT QUÊ HƯƠNG TÔI - Nguyễn Thế Tân

                                                       
Thân tặng các bạn Thăng,Chiêu,CBình,Cẩn,
 KLiên và các thân hữu trên Facebook.
                                              *****
Tôi sinh ra và lớn lên từ quê hương biển mặn cực nam Trung bộ. Thành phố biển Phan Thiết quê tôi có dòng sông Cà Ty nước xanh biếc, êm đềm uốn lượn từ núi rừng Mường Mán, chảy qua trung tâm thành phố trước khi đổ ra biển cả.
 Bình thường khi mưa thuận gió hòa, dòng Cà Ty  rất hiền lành, nhưng những lúc trời giông bão lớn nó trở nên hung tợn với dòng nước cuồn cuộn chảy xiết cuốn phăng mọi thứ hai bên bờ, gây ra lụt lội tai hại như trận lụt năm Nhâm Thìn (1952). Trận lụt này cuốn trôi cây cầu sắt cũ, nó được thay bằng cây cầu lát ván . Sau này có cây cầu thứ ba là cầu Dục Thanh, người ta gọi nó là cầu Giữa (nằm giữa cầu Trần Hưng Đạo và cầu Dục Thanh). Gần đây, cầu Giữa được thay thế bằng cây cầu cáp treo. Cầu treo nối đường Lê Hồng Phong phía Bắc với đường Nguyễn Thị Minh Khai phía Nam nên được đặt tên là cầu Lê Hồng Phong. Hai bên chiếc cầu treo cách khoảng 500m là hai chiếc cầu “bê tông” cốt thép để phân luồng giao thông, tránh kẹt xe trong những giờ cao điểm và cũng để thuận lợi trong sinh hoạt của người dân hàng ngày.

                   Cầu treo Lê Hồng Phong

Dòng sông Cà Ty uốn lượn chia thành phố ra làm hai, bờ hữu ngạn và bờ tả ngạn. Đặc biệt bên tả ngạn, trong công viên cây xanh với những tán cổ thụ tươi mát, một tháp nước được xây dựng thời Pháp thuộc, đã hơn một trăm năm tuổi sừng sững vươn cao, tháp này được lấy làm biểu tượng cho thành phố Phan Thiết. Trải bao nắng mưa, sương gió tháp nước Vông Vang vẫn đứng vững là biểu tượng lịch sử quý giá, lâu đời đã dành cho thành phố này.


Bờ biển quê tôi có những đồi dương cát trắng và những rặng dừa xanh xóm Rạng kéo dài từ bờ biển Thương Chánh đến khu du lịch Mũi Né. Hàng năm tiếp đón du khách xa gần đến thăm viếng, nghỉ mát, tắm biển và thưởng thức hải sản sạch và tươi sống của vùng biển Phan Thiết danh tiếng này.
Trên đường đi từ Phan Thiết ra Mũi Né, trên đồi Ngọc Lâm có tháp Chàm và cao nhất là một tháp canh, nơi đây lúc xưa có lầu ông Hoàng nổi tiếng một thời. Đứng trên đồi nhìn ra biển cả, những con sóng cao bạc đầu trắng xóa chảy dài, cuộn tròn trên làn nước trong xanh biết trông rất đẹp.
Phan Thiết quê tôi có hàng ngàn hécta vườn thanh long của các thôn xóm nằm hai bên quốc lộ 1 và có nơi trải dài đến các thôn xóm gần dãy núi Trường Sơn hoặc ra gần bãi biển. Mấy năm gần đây, nông dân Phan Thiết đã làm cho cây thanh long ra trái đúng mùa và cả trái mùa bằng cách làm sáng vườn về ban đêm, nên gần như suốt năm trên những trụ thanh long nằm sai oằn những trái đỏ trên cây. Các trụ điện với hàng ngàn bóng đèn được thiết kế mỹ thuật nằm thẳng tắp song song với nhau, đêm đêm tỏa sáng lung linh từng hàng cây, quang cảnh như một thành phố nhỏ. Bên đường các đoàn xe tải nối đuôi nhau xuôi ngược, bốc dỡ hàng thanh long vừa thu hoạch để phân phối cho các đại lý xuất khẩu trong và ngoài nước.Đã hàng thế kỷ, Phan Thiết là nơi sản xuất nước mắm ngon, nổi tiếng trong cả nước.


Tôi còn nhớ kí ức năm 1962 khi tôi học đệ nhất B ở trường Văn Học của thầy Trần Bích Lan (nhà thơ Nguyên Sa) ở Sài Gòn. Các bạn nam nữ học cùng lớp thường trêu chọc đùa vui gọi tôi là “thằng Phan Thiết” hay “thằng nước mắm”. vì áo quần tôi mỗi lần từ Phan Thiết vào lớp học bao giờ cũng phảng phất mùi nước mắm. Đùa giỡn mãi rồi lâu ngày cũng thành quen, để rồi sau này tôi phải chịu chết danh cái tên ấy. Mãi cho đến ngày hôm nay, dù ở tuổi cổ lai hy, thỉnh thoảng bạn bè cũ lúc học ở trường Văn học có dịp gặp lại nhau ở Sài Gòn, cũng quen gọi cái tên ngày xưa của tôi là “thằng nước mắm”. Tôi hãnh diện với cái tên này vì nó mặn mà và thân thiện với lòng nhân ái của bạn bè đã khơi dậy và rót nhẹ vào lòng tôi biết bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của thời áo trắng. Ngoài nước mắm ra, quê tôi còn có đặc sản cốm hộc mà bạn tôi ,Nguyễn Đình Thăng, có bài CỐM HỘC PHAN THIẾT, một bài rất hay về món ăn truyền thống ngày Tết của người dân  Phan Thiết ( Báo PNCN số 38- 2008)  . Mạn phép bạn, tôi trích đoạn dưới đây : 

 "Người dân Phan Thiết quê tôi vốn rất tự hào với cốm hộc, bởi đó là một trong những món ẩm thực truyền thống không thể thiếu được trên bàn thờ tổ tiên mỗi khi tết đến. Những người sinh sống nơi xa, dù ở trong hoặc ngoài nước đều không quên dặn dò người thân gửi cho mình dăm bịch cốm để bày bàn thờ cho dúng thông lệ, và để khi ăn có thể nhớ lại hương vị quê nhà. Tuy không sang trọng, nổi tiếng đi vào văn thơ như cốm làng Vòng bọc lá sen xứ Bắc, nhưng cốm hộc không kém tinh tế trong các công đoạn chế biến và còn không thua cả về mặt hương vị quyến rũ.
Về đại thể , cũng như cốm Vòng, quà tết nổi tiếng xứ Bắc , nguyên liệu chính để làm cốm hộc cũng là nếp nhưng già nắng hơn. Nếp được đem rang cho nở bung ra tạo thành những hạt to xốp gọi là "nổ" .


         Nổ được cho vào thúng hay mẹt lớn để lượm bỏ đi những vỏ trấu, vỏ mày còn sót trước khi đem ngào đường. Người ta đun đường với nước trong các chảo lớn. Ban đầu , chỉ dùng đường thẻ, sau muốn cho đẹp mắt và bán có giá hơn , các chủ lò cốm chuyển qua dùng đường cát trắng .Khi đường gần " tới" , thời điểm mà chỉ người làm quen , có tay nghề mới biết , người ta cho vào chảo những miếng gừng và những miếng dứa ( thơm) nhỏ cắt lát , giã dập để cốm có mùi vị cay, chua dìu dịu , cái hương vị đặc biệt mà ai ăn rồi sẽ nhớ mãi .
      Tiếp theo là công đọan đóng cốm. Người ta dùng ván gỗ đóng các khuôn cốm giống như những khối vuông có cạnh khoảng 20 phân mét nhưng hai mặt rỗng. Sau khi cho cốm vào hộc , người đóng dùng một miếng gỗ rời ép chặt xuống cốm cho bằng phẳng. Tiếp theo , cốm được lấy ra xếp vào một tấm phên lớn, đem phơi nắng . Khi cốm đã khô, công đoạn cuối cùng là gói cốm. Giấy gói cốm tường là giấy bóng mờ hoặc giấy bóng kiếng đủ màu. Để hấp dẫn và bắt mắt hơn, người ta dán thêm một vài cái hoa văn lên hai đầu hộc cốm. Bây giờ ,mọi công đọan đã xong ,chỉ còn việc đem cốm đi bán .
Với trẻ con cốm hộc là một thứ quà rất hấp dẫn. Chúng muốn cốm hộc có quanh năm để được cha mẹ cho ăn thường, ăn hoài thứ quà vô cùng ngon miệng này. Nhưng mong muốn của chúng không thể xảy ra được, vì chỉ đến những ngày cận tết khoảng từ 20 tháng chạp đổ về, người ta mới bắt đầu sản xuất cốm. Khi còn bé, tôi vẫn cũng rất mê cốm hộc. Cứ đến ngày 23 tháng chạp âm lịch thế nào tôi cũng theo mẹ đi chợ tết để nhắc mẹ cho, vì chưa có năm nào mẹ quên cả. Cốm mua về được bố bày trang trọng trên bàn thờ để dâng cúng ông bà, tổ tiên. Khi hết ba ngày tết cúng tiễn ông bà đi xong, cha mẹ mới cho phép lấy cốm hộc ăn. Bịch cốm khá lớn nên bao giờ cũng phải cắt ra thành những miếng nhỏ, đưa mời nhiều người cùng ăn. Cha mẹ tôi thường nhâm nhi cốm hộc với trà tàu, trà sen. Còn tôi thích xin thêm một, hai miếng chạy ra đầu xóm để chia miếng ngon cùng mấy đứa bạn.
Cốm hộc là thức ăn đặc trưng của vùng đất Phan Thiết, là tinh hoa, truyền thống từ nhiều đời. Nó không chỉ là đặc sản ẩm thực ngày tết mà còn là nét văn hóa riêng của địa phương. Người dân quê tôi mỗi khi nhìn thấy cốm hộc là biết xuân đã về, biết tết sắp đến. Nhiều năm qua món quà truyền thống này tưởng chừng bị mai một, chìm vào lãng quên bởi ít thấy xuất hiện trên thị trường.
May thay hôm nay thứ quà truyền thống này đã được hồi sinh với cái tên khác. Cho dù cốm “dẻo gừng” hay “cốm hộc” thì cũng chỉ là cốm Phan Thiết quen thuộc mà thôi. Chắc có lẽ nhiều người xa quê nặng lòng với quê hương vẫn nhung nhớ khôn nguôi cái tên “Cốm hộc” ngày xưa do đã thân thương gần gũi tự bao đời. Nhưng xá gì cái tên gọi bởi trong tận cùng trái tim của những người dân thành hố biển, hình ảnh cốm hộc vẫn ngự trị in sâu như một giá trị tinh thần không bao giờ phai lạt.  ”
……………………….
 Phan Thiết quê tôi từ năm 1952 đã có trường trung học Phan Bội Châu. Nơi đây đã đào tạo ra những người con ưu tú cho đất nước. Những nữ sinh mang vẻ đẹp hiền lành, chất phác cắp sách đến trường với những tà áo trắng,mái tóc thề chấm ngang vai. Tôi rất hãnh diện là đứa con được đào tạo từ khóa 5 của ngôi trường nổi tiếng này!


Trong suốt thời gian ở Hà Nội trong cuộc hành trình trở về cội nguồn thăm viếng di tích lịch sử của các bậc tiền nhân, anh hùng dân tộc, cũng như thăm viếng danh lam thắng cảnh của đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến (vào những năm 2015, 2016, 2017), gặp lúc trời rét đậm với cái lạnh của Hà Nội thấu buốt tới xương,rồi đến mùa xuân mây mù, mưa phùn, khí hậu ẩm ướt, ít khi đi ra đường, rồi đến mùa hè nắng gắt bởi gió lào, tôi suốt ngày co rút nằm trong phòng trọ lúc nào cũng nhớ về Phan Thiết quê hương của mình , một thành phố đẹp mà không nơi nào có được !  Tôi ôm kỷ niệm  Phan Thiết vào lòng, ôn từng ký ức góp nhặt mà tôi nhớ được, đầy những tinh hoa của những người đi trước,của thầy tôi Trần Phụng Tường, cùng các bạn bè thân hữu ngày xưa  ở trường trung học Phan Bội Châu để viết bài này.

 

PHAN THIẾT

          Trích trong tập “thơ Trần Phụng Tường”

  Tôi đi tìm
 Hàng vông vang quàng khăn đỏ
 Màu môi tươi rói sắc xuân
 Dòng Cà Ty, ngôi công viên bé nhỏ
 Nắng lụa chập chùng...
 Lầu nước chênh vênh...
 Tôi đi tìm
 Con đường giữa: Gia Long
 Rộn ràng buôn bán chợ xuân
 Quang gánh trên vai tất tả
 Những nàng thôn nữ da “Buần quân”
 Tôi đi tìm
 Hàng dương Thương Chánh cũ
  Bình Hưng lởm chởm cánh buồm cao
 Từ biển khơi gió về lông lộng
 Tết đến rồi nghe cũng nôn nao
 Tôi đi tìm
 Ngôi trường Nam chốn cũ
 Tên học trò nhỏ ngu ngơ
 Lăng xăng bên chiếu bầu cua
 Quên cả nắng vàng...
 Quên cả tuổi thơ...
 Tôi đi tìm
 Một tà áo trắng
 Biển xanh sóng vỗ gọi tên em
 Ngọc Thạch trời cao mở rộng
 Nhớ nhung vị mặn môi mềm...
 Tôi đi tìm
 Gió mùa Đông Bắc ngày áp tết
 Ngưạ hoang sải vó trên cánh đồng
 Tân Xuân, Bình An, Cây Trôm gió hí
Gay gay se lạnh mùa đông
Tôi đi tìm
“Phan Thiết! Phan Thiết! Phan Thiết”
Anh sẽ về ôm siết lấy em
Trận mưa hôn như điên như, dại
Ta với mình
Khác nào biển cả với sao đêm


*****

NHỚ HOA VÔNG  VÀ CHIM SÁO

                          Nguyễn Thị Kim Liên


Đâu chỉ đỏ thôi còn nghễu nghện
Quyến chim, dụ trẻ nhất trên đời
Trẻ cúi nhặt hoa reo tở mở
Sáo hội trăm phương tấu ỏi trời!

Nghi có lõm rừng lòng phố thị
Tò mò lũ sáo kéo nhau về
Chao ôi sửng sốt màu vông lửa
Sà xuống vòng hoa sáo chết mê!

Ta bạn đâu rồi năm tháng ấy?
Vườn vông đã cỗi, sáo bay xa
Có ai cũng nhớ như ta nhỉ?
Bổi hổi trời xuân Phan Thiết xưa!

*****

MƯA
              Hoàng Công Bình

Mưa Phan Thiết không buồn như Huế
Mưa từng cơn xối xả vội vàng
……………………………….
Mưa Phan Thiết ít lần trọn buổi
Không lê thê dai dẳng nặng nề
Mưa để nhớ rằng trời có nước
Mưa vì thương cây cỏ bạc màu
Mưa cho em xanh thêm màu tóc
Mưa cho ta có một ngày thường
Mưa Phan Thiết, mưa vào cuối hạ
Để dáng trời thon thả mây trôi
Để nắng về gặp mưa bối rối
Để em thành mộng mỵ kiêu sa
Mưa Phan Thiết, mưa như muốn nói
“Rằng người ơi,
                  Người ở đừng về”
*****

                   
       
                         Đường về trường cũ bâng khuâng nhớ         
                           Xế bóng rêu phong nhân ảnh mờ

*****

                 Cà Ty gợn sóng xanh màu ngọc
                Tháp nước lung linh tím nắng chiều

*****
Phan Thiết là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, nơi mà tôi sinh ra sống từ móm cơm nhai và bầu sữa mẹ, và ở nơi đây tôi được thầy cô dạy dỗ, các bạn bè yêu thương, nên tôi đã lớn khôn và trưởng thành như hôm nay.
Dù hiện tại tôi phải sống xa nơi quê cha đất tổ, lòng tôi lúc nào cũng hướng về cố hương. Tôi luôn luôn ôm ấp hai chữ Phan Thiết vào lòng. Với tôi các nơi tôi đã sống và đi qua thì không nơi nào đẹp bằng Phan Thiết
Lòng tôi bỗng rưng rưng nhớ da diết quê hương Phan Thiết. Thành phố biển thật tuyệt vời, miền thùy dương cát trắng yêu dấu của tôi. Giờ  Phan Thiết đã có xiết bao đổi thay nhưng tôi vẫn vô vàn nhung nhớ khôn nguôi như nhà thơ Lê Ngữ từng viết:

  …..   Phan Thiết bây giờ, sao lắm đổi thay,
          Chỉ còn biển. Muôn đời là vẫn thế !
          Chỉ còn em. Ngạc nhiên rồi e lệ !
          Khi thấy tôi đứng dưới mái hiên nhà ..!!!
          Phan Thiết tôi thương vào tận thịt da,
          Thương những cơn mưa, tắm truồng thuở nhỏ,
          Thương bước chân hoang, đêm này đêm nọ,
          Đường phố khuya hiu hắt bóng tôi về …!
          Phan Thiết tôi thương gánh bún nhà quê,
          Thương gói bắp hầm, tuổi thơ đói khổ.
          Thương mẹ một thời, gian lao lam lủ,
          Tủi phận nghèo. Thôi chẳng dám thương ai !
          Phan Thiết tôi thương đồi cát chạy dài,
          Thương những vườn dừa nên thơ, xóm Rạng.
          Thương ai hai mùa dầm mưa dãi nắng,
          Thương vô cùng. Phan Thiết của tôi ơi !!!

                                   Hà Nội, 23 tháng 8 năm 2017
                                                              NguyễnThế Tân





21 thg 10, 2017

NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN

    
       Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây - chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. 



    Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.




      Một người lớn tuổi hơn kể : “Trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm. Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng."

      Một người bạn già khác lại nói: “Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”

      Ở góc độ ký ức đô thị hẳn nhiều người không bao giờ quên hình ảnh xe xích lô máy.Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây - chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.

      Theo tìm hiểu thì xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Chiếc xích lô máy ngày xưa với nhiều màu sơn sặc sỡ, xe có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá. Thành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ. Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu... có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.
      

     Ngày nay với chủ trương cấm lưu thông xe cũ nhằm tạo điều kiện để đưa một loại xấu xí nhất thế giới là xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, thì xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá. Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự. “Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết!”
        Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt - đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước đang trên đà phát triển hiện nay; thôi thì níu kéo làm cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy. Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm.
                                                
Trần Tiến Dũng


17 thg 10, 2017

TA TẮM AO TA : Mâm Cơm Hình Chữ S Độc Đáo !

                             
Những món ăn ngon miệng được bày trong bộ đĩa mang dáng hình đất nước làm nức lòng người.
 
alt

alt

alt

alt

alt


alt


alt

Hiện nay, có rất nhiều bộ bát đĩa bằng gốm sứ với thiết kế hình dáng chữ S bày bán trên mạng xã hội và được các chị em nội trợ ủng hộ nhiệt tình. 
Hạ Mây/ Ảnh: internet (Khám Phá)
 

13 thg 10, 2017

CÂY ỔI 300 NĂM TUỔI GIÁ 1 TỶ ĐỒNG

soc: cay oi quy duoc cho la 300 nam tuoi, 1 ty dong khong mua duoc hinh anh 1
          
     Đó là cây ổi của gia đình ông Nguyễn Gia Thọ, ở Nghi Tàm (Tây Hồ, Hà Nội). Theo ông Thọ và giới chơi cây cảnh Bonsai đánh giá, cây ổi quý này có tuổi thọ lên đến hơn 300 năm tuổi, song vẫn xanh tốt, ra quả trĩu cành, nhiều “Đại gia” chi cả tỷ đồng vẫn không mua nổi, vì gia chủ không màng. 
      Thời gian gần đây, dân chơi cây cảnh Bonsai Hà thành sôi nổi khi hình ảnh cây ổi vô cùng quý hiếm, độc đáo “có một không hai” này được đăng tải trên Facebook cá nhân của một người có tên là Thắng ở Hà Nội. Ngay sau đó, hình ảnh cây ổi này đã được lan truyền đi.
Toàn cảnh cây ổi vô cùng quý, hiếm, có dáng, thế độc đáo, với tuổi thọ hơn 300 năm  của gia đình ông Nguyễn Gia Thọ, ở Nghi Tàm (Tây Hồ, Hà Nội).
      Ngoài những người hiếu kỳ, có không ít những người là dân chơi cây cảnh Bonsai, và các đại gia tỏ ra vô cùng thích thú,  vì cây ổi này có hình dáng vô cùng đặc biệt, đẹp đến từng chi tiết…
Chúng tôi đã rất khó khăn mới có thể tìm được địa chỉ, chủ nhân của người đang trồng cây ổi, có một không hai, trị giá cả 100.000 đô la này. Gặp chúng tôi, ông Thọ vui vẻ tiếp khách và nhiệt tình dẫn chúng tôi ra chiêm ngưỡng cây ổi quý, hiếm, có một không hai của mình.
       Ông Thọ cho biết: Cây ổi này ông mua lại của một người chơi cây cảnh ở Lâm Đồng cách đây 5 năm, song ông Thọ từ chối chia sẻ nguồn tin ông đã mua cây ổi này bao nhiêu tiền, vì lý do tế nhị, ông không muốn tiết lộ.
        Trước mắt chúng tôi là một cây ổi có đường kính khoảng 60cm, chiều cao của cây khoảng 1,5m, thân cây cao khoảng 1m, với dáng thế “Bạt phong”. Toàn thân nổi lên các nốt sần xùi, u nần, hốc hác… trông rất cổ kính, đẹp đến ngỡ ngàng. Cây ổi này được trồng trong một cái cậu khá to, kê cao. Trên các cành nhỏ lá vẫn xanh tốt và điểm thêm hàng chục quả ổi xanh, vàng, chín. Cành thì đang đơm nụ, nở hoa, cành thì quả ra chi chít, có quả thì bằng đầu ngón tay út, quả bằng quả nho, quả bằng quả cà pháo, có quả thì bằng cái chén hạt mít… trông rất đẹp mắt.
        Cây ổi quý, hiếm, độc đáo "có một không hai" này được trồng trong một cái chậu xi măng lớn. Gốc cây ổi khá to, với đường kính khoảng 60cm.
       Chia sẻ với Phóng Viên Dân Việt, ông Thọ cho biết, ông là một cựu chiến binh CS, từng nhiều năm chiến đấu ở Quân khu V CS. “Cách đây 5 năm, tôi vào Lâm Đồng thăm đồng đội, trong chuyến đi này tôi đã bắt gặp cây ổi quý, hiếm độc đáo này tại nhà một người chơi cây có tiếng ở đây. Chủ cũ của cây ổi này đã chơi từ rất lâu, họ không muốn bán, nhưng thấy tôi quá yêu quý, khát khao mong muốn có được cây ổi này, nên họ đã để lại cho tôi” – ông Thọ cho biết.
       Chiều dài của thân cây khoảng hơn 1m. Từ gốc cho tới hết thân cây xuất hiện rất nhiều các nốt sần, u xoắn, bìu, và nhiều hang hốc toát lên vẻ già nua, cổ kính của cây ổi quý này.

soc: cay oi quy duoc cho la 300 nam tuoi, 1 ty dong khong mua duoc hinh anh 2

       Sau khi được chủ cũ đồng ý để lại cho cây ổi quý hiếm, đã từng khiến ông mất ăn, mất ngủ này, ông Thọ tỏ ra rất vui mừng. Song để vận chuyển được cây ổi về Hà Nội, ông đã phải tốn kém rất nhiều tiền của, công sức. Bởi cây ổi không phải là loài cây dễ sống, đặc biệt đây là cây ổi quý, có tuổi đời hàng trăm năm tuổi, thì không dễ sống chút nào, do đó việc bảo quản, phương cách di dời phải hết sức cẩn thận, chặt chẽ.
        Mặc dù có hình dạng, vẻ bề ngoài già nua, rêu phong, sần xùi cổ kính, song cây ổi quý này vẫn toát lên vẻ khỏe khắn đầy sự sống, vẫn giữ được màu da hồng nâu đỏ đặc trưng của vỏ cây ổi.
Song tất cả những lo toan rồi cũng đã qua, cuối cùng ông Thọ cũng đã đưa được cây ổi quý về đến Hà Nội. Ngay sau đó ông chuẩn bị tất cả những khâu tốt nhất từ đất, nước, cho đến các hóa chất kích thích, dưỡng cây để kịp thời đưa cây về với môi trường đất.
           “Những ngày đầu, tôi chăm nó còn hơn chăm vợ đẻ. Đến nỗi tôi có thể đếm được cây có bao nhiêu cái nốt sần, có bao nhiêu lá, hoa, quả… Ngay đến bây giờ cũng vậy, dường như không có ngày nào là tôi không đứng ngắm ngía cây ổi này, trừ những ngày đi công tác xa nhà. Hễ vài ngày không được nhìn thấy nó lại thấy nhớ và thấy như thiêu thiếu một cái gì đó” – ông Thọ tâm sự.
Không chỉ vậy, trên thân hình sần xùi, rêu phong, gay góc già nua ấy, vẫn đâm chồi, nảy lộc, những cành cây vẫn vươn cao phát triển, những chồi non vẫn đang ra lá, những bông hoa vẫn đang nở, và những quả ổi từ xanh, cho đến chín mềm đều có cả.
        Ông Thọ cho biết,: Dựa vào kinh nghiệm chơi cây, ông và nhiều người chơi cây khác đều nhận định, cây ổi này có tuổi đời khoảng 300 năm tuổi. Theo ông Thọ, sở dĩ nhiều người nhận định như vậy, bởi nhìn vào những nốt sần, lớp vở, những u xoắn trên cây ổi này, thì nó phải có tuổi đời hơn 300 năm, vì chỉ có những cây ổi có tuổi thọ lớn như vậy thì mới có thể tạo thành những nốt u sần, mắt xoắm, hốc hác như vậy được.
        Từ khi ông Thọ chơi cây ổi quý này đã có hàng trăm, thậm chí cả nghìn người đến chiêm ngưỡng, nhiều người gạ mua cây ổi này từ vào trăm triệu đồng, thậm chí có nhiều người đã từng trả hơn 1 tỷ đồng, nhưng ông vẫn không bán.

soc: cay oi quy duoc cho la 300 nam tuoi, 1 ty dong khong mua duoc hinh anh 7
         
       Không chỉ có cây ổi vô cùng quý hiếm, độc lạ, có giá lên đến cả 100.000 đô la Mỹ, vườn cây cảnh của gia đình ông Thọ còn có hàng trăm cây quý hiếm khác, có rất nhiều cây có thế, dáng, hình thù rất độc đáo, lạ mắt, khiến người xem cứ đi đến hết ngạc nhiên này, đến ngạc nhiên khác, không muốn rời vườn cây.
         Ông Thọ cho biết, chơi cây cảnh là phải có tình yêu và sự đam mê. Giá cây cảnh có thể dựa vào nhiều yếu tố khác nhau để định giá. Như độ tuổi của cây, xuất xứ, nguồn gốc, dáng, thế của cây… “Song chơi cây nghệ thuật là vô giá. Bởi với người biết chơi, thích chơi thì cây ổi này có giá rất đắt, hoặc vô giá, song người không thích thì nó không có giá trị gì, có khi cho họ cũng chẳng lấy. Vì thế với tôi cây ổi này là vô giá, thì nhiều người trả tiền tỷ cũng không có ý nghĩa gì” – ông Thọ chia sẻ.
Theo Dân Việt


HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...

HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..