1 thg 4, 2010

HÀ NỘI , NIỀM THƯƠNG VÀ NỖI NHỚ < Phần 2 >



........................         .......THĂM HỌ HÀNG BÊN NGOẠI

Thăm gia đình bác Phúc

............Tôi chẳng nhớ chính xác năm nào ông bà ngoại cùng cô Liên,cô Bé từ Vân Đình ra Hà Nội sống .Chỉ biết khi ấy hầu như đại gia đình bên ngoại của tôi đều cư ngụ ở Thủ đô.Trong ký ức ,đôi lần theo mẹ đến chơi nhà bác Phúc ( anh trai lớn của mẹ tôi) tôi chỉ nhớ gặp các chị Minh Kha, Minh Châu và MinhTâm .Rồi thời thế đổi thay ,ngoài bố mẹ tôi có một số gia đình bên ngoại cũng vào Nam sống,trong số có bác cả Hào, bác Khoát, bác Thái ,cậu Sinh,cậu Sơn ( tên khác là Vinh) và cô Tú Oanh .
..........Lần này ra Hà Nội ,điểm đến đầu tiên họ hàng bên ngoại là địa chỉ 102 Trần Hưng Đạo , nơi ở của bác Pbúc từ trước 1954 .Hỏi thăm ở tầng trệt ,người ta chỉ lên lầu.Tôi gõ cửa hỏi :” Xin lỗi đây có phải nhà của bác Phúc ?”Anh Bình, con trai út của bác Phúc mở cửa ra xác nhận mời vào.Chúng tôi nhận họ hàng trong nỗi vui dạt dào khôn tả xiết .

..........Chị Huế xuýt xoa trong niềm vui đến bất chợt .Chị nói với anh Bình:”Em nhìn chú đoán chắc ngay là người họ hàng mình bởi nét mặt giống ông Phúc còn hơn các con trai .”
...........Qua câu chuyện,tôi mới hay hai bác đã mất cả .Sống tại căn hộ này hiện nay chỉ có vợ chồng anh Bình,chị Phương (đang mắc bệnh tâm thần) và cô Lương ( cô Bé).Những người khác là chị Kha,anh Nghĩa,anh Hiệp đều sống ở nhà riêng của mình .


...........Bầy trái cây lên bàn thờ,chúng tôi thắp nén hương cúi đầu khấn vái .Di ảnh ông bà và hai bác Phúc chập chờn sau làn khói gợi nhớ trong tôi nhiều kỷ niệm.


...........Hồi nhỏ tôi từng sống với ông bà ở Vân Đình từ nhỏ tới năm lên bốn mới ra Hà Nội .Tuy còn bé nhưng tôi nhớ rất rõ ngôi nhà của ông ngoại. Nó như một trang trại lớn có cái cổng to và chắc,có nhà chính , nhà ngang, xưởng gỗ lim ,tận cùng là một cái ao .Trên lối đi đủ rộng cho ô tô chạy từ cổng tới trước xưởng gỗ có một cây cà phê và một cây sấu lớn .Ông ngoại để lại dấu ấn trong đời tôi và cô em kế với hai cái tên tục gọi trong nhà lúc bé rất ngộ nghĩnh là “Thằng  Ngẩu và cái Tẹt”.Bác Phúc trai có nét dáng trẻ trung như thuở nào tôi từng gặp gỡ.Bác Phúc gái ,người mẹ tôi quen gọi là chị Mười ,cũng còn mang vẻ mặt đầy đặn phúc hậu năm xưa.
...........Hàn huyên một hồi thì chị Kha đến .Chị em bồi hồi vì đã xa cách nhau sau hơn 50 năm . Biết bao đổi thay khi gặp lại ai cũng đã già .Tuy vậy tôi nom chị vẫn còn mạnh khỏe và vui tính.

.
.........Chúng tôi xin phép sang thăm cô Lương .Cô sống trong một căn buồng cách chỗ chúng tôi đang ngồi bằng một lối đi nhỏ. Vừa trông thấy cô ,tôi ktài nào nhận ra .So với năm nào khi về hưu vào Sài Gòn chơi ,bây giờ tuổi đã 80 nom cô thật khác xa.Cô không nhận ra tôi khi anh Bình hỏi .Cô đã bước sang trạng thái lẫn của người già và phải nằm liệt giường không đi lại được .Mọi về việc ăn uống ,vệ sinh phải cần có người giúp đỡ.


............Từng cùng các em chăm nuôi mẹ già trước khi người qua đời ,tôi rất hiểu nỗi vất vả của người đứng ra lãnh nhiệm vụ này .Chăm sóc một người cũng đủ mệt huống chi trong ngôi nhà này có tới hai ”bà trẻ” là chị Phương và cô Lương .Biết bao công sức lao động cùng chi phí đã phải đổ ra để nuôi hai người già .Nghe chị Huế kể về những bất cập mà hai vợ chồng phải gánh chịu trong  việc chăm sóc ,chúng tôi chỉ biết đáp lại bằng ánh mắt ái ngại và cảm thông.Cầu Trời Phật phù hộ cho những con người sống có tình, có nghĩa này.
...........Chiều hôm đó ,anh chị Bình cứ nài nỉ mời cơm.Trước tấm lòng chân thật của họ ,chúng tôi đã nhận lời.Thức ăn không thịnh soạn nhưng nhờ tài nấu khéo khéo của chị Bình, chúng tôi ăn rất ngon miệng.

Đến thăm cậu Huân

..........Trong lúc ăn ,khi tôi hỏi địa chỉ của cậu Huân ,con trai của cô Tú Oanh ,anh Bình nói cũng gần đây thôi nhưng anh nhớ đường đi mà không nhớ số nhà .Tuy nhiên anh sốt sắng bảo ăn xong nghỉ ngơi uống nước rồi sẽ dẫn vợ chồng tôi đến tận nơi .
..........Khoảng hơn 8 giờ tối ,anh chị Bình chở chúng tôi đến nhà cậu Huân bằng 2 xe máy. Trước khi đi ,anh chị đã cho hai vợ chồng muợn mỗi người một chiếc áo ấm vì buổi tối hôm đó thời tiết Hà Nội trở lạnh .Anh Bình căn dặn chúng tôi cứ giữ những chiếc áo ấm này mặc cho đến hôm về Sài Gòn hãy trả.Ngồi trong nhà hoặc đi xe taxi thấy không lạnh bao nhiêu nhưng đi xe máy thì lại khác .Quả thực sau đó khi ngồi sau xe máy do anh lái ,tôi mới cảm thấy việc mặc thêm áo ấm là không thừa .Khi có thêm những giọt mưa phùn lất phất đập vào mặt tê rát ,tôi càng thấm thía hơn cái lạnh đất Bắc .


....   ....Nói là gần nhưng tôi thấy đường đi cũng khá xa phải trên 15 phút chạy xe máy mới đến .Nhìn số nhà ,tôi thấy trước cửa mang số 2/5 phố Lương Yên. Hai vợ chồng cậu Huân đã ngồi chờ trong phòng khách vì anh Bình đã cẩn thận gọi điện thoại báo trước .Huân rất vui tính ,không trầm trầm như tôi gặp trong Sài Gòn khi vào dự tang lễ mẹ là cô Tú Oanh cách đây hơn một năm .Người vợ của cậu Huân cũng cởi mở tham gia nói chuyện.Cô ngỏ ý muốn mời hôm nào chúng tôi ghé lại nhà dùng cơm.Câu chuyện của mấy anh em khi đã hiểu nhau càng lúc càng rộn ràng ,hồ hởi .Đang nói chuyện chợt cậu Huân nhắc tới chị Hà ( con bác Thái ).Cậu nói từng gặp gỡ chị Hà khi chị ra Bắc thăm mẹ ruột của mình . Tôi nhớ ra mình có số điện thoại của Phú (con chị ) bèn gọi thử .Nó nói đã ra riêng ở nhưng cho số điện thoại của mẹ .Tôi gọi thì may có chị Hà bắt máy.Tôi nói mình ra Hà Nội và đang ở nhà cậu Huân .Thế là có thêm màn đàm thoại vui vẻ bất ngờ giữa những người thân thuộc họ ngoại dù đang ở xa nhau trên 2 ngàn cây số.

.........Trước khi giã từ vợ chồng cậu Huân ra về ,chúng tôi thống nhất với mọi người là sẽ có mặt trong bữa giỗ ông bà ngoại chiều ngày 17.3.2010 tại 102 Trần Hưng Đạo .Vợ chồng anh Bình thêm một lần nữa thể hiện tấm lòng tốt qua việc chở hai chúng tôi về tận khách sạn 32 Hàng Bè.
...........
         Đến thăm cô Thanh
...........Chúng tôi đến nhà cô Thanh ở số 274 phố Ngọc Lâm quận Long Biên theo như chỉ dẫn của bé Mai Hoa.Cô là con đầu lòng của cô Tú Oanh và chú Hiểu ,là chị cả của các em ,Lan , Huân ( sống tại Hà Nội ) và Hương,Hoan,Thoa ( sống ở Sài Gòn ).
............Chồng cô Thanh ra đón chúng tôi ngay khi taxi vừa ngừng bánh .Thái độ trọng thị của ông thể hiện qua bộ vest mặc trên người và nét mặt nghiêm trang .Qua một lối đi nhỏ chưa đầy 2 chục mét thì tới nhà .Cô Thanh bước ra chào và mời vào.Cô nhìn quà vợ tôi đưa :” Hôm trước ông bà cho quà rồi mà !”Vợ tôi đỡ lời :”Dạ ,đó là quà riêng của cháu Hoa”.Ông chồng mời nước trong khi bà vợ mời chúng tôi ăn quýt.Trong lúc chuyện trò hai vợ chồng luôn luôn xưng hô với chúng tôi là “ông bà” khiến chúng tôi sau đôi chút ngạc nhiên cũng đành chấp nhận đối đáp giống thế.Dần dà qua tâm sự cô thổ lộ, chúng tôi hiểu ra nguyên nhân .Khi người mẹ cô rời bỏ các con vào Nam ,3 chị em ( đứa lớn nhất chưa quá 9 tuổi) phải sống dựa vào bà cô .Cũng chính bà cô là người đã lấy vợ ,gả chồng cho mấy chị em .Có lẽ nỗi bực bội về người mẹ ( dù đã mất) chưa thật nguôi ngoai trong lòng nên cô không thiết tha chuyện họ hàng cũng dễ hiểu. Không muốn động vào nỗi niềm riêng của cô,tôi lái câu chuyện sang hướng khác rồi kiếu từ ra về .Cậu con trai mới đi làm về tươi cười bồng con ra chào. Lòng tôi thấy vui vui vì đó là nụ cười đầu tiên thấy được trong chuyến viếng thăm .

Đi ăn giỗ ông bà ngoại ở nhà anh Bình


........Bữa giỗ hôm đó khá đông vui .Những người con trong gia đình bác Phúc đang sống tại Hà Nội đều có mặt đầy đủ .Anh Bình giới thiệu những người anh của mình mà tôi chưa biết mặt .Đó là anh Nghĩa ,anh Hiệp .Trong buổi giỗ chiều hôm nay còn có sự tham dự của chồng chị Kha và cậu Dũng là con trai của cô Liên .Lẽ ra tôi còn có dịp gặp được ông chồng của cô Liên nhưng phút chót ông  bận việc không đi được .


.........Thắp nhang xong chúng tôi và mọi người sang thăm cô Bé.Cô vẫn nằm trên giường , biết có nhiều người vô phòng nhưng ánh mắt không thể hiện đã nhận ra những người thân quen của mình .Phòng còn thoang thoảng mùi khai do mới dọn vội trước lúc chúng tôi vào.Ai cũng nhìn cô thương cảm .Tuổi già rồi ai cũng qua sẽ cầu.” Nay tôi ,mai anh chị em”.

.
..........Các món ăn trong bữa giỗ rất ngon miệng do nóng sốt và cũng nhờ bàn tay khéo léo của chị Bình (có cô em gái giúp một tay).Tôi thấy ngon nhất là món nem ( miền Nam quen gọi là chả giò) không mua sẵn mà tự làm .Vợ tôi thì khen món nộm khô bò .Có vài món giống như cỗ Tết khiến tôi thấy hơi giống như bữa cơm ăn ở nhà thím Chính .Khi ăn mọi người ngồi quây quần chung quanh các món thức ăn bầy dàn quanh một cái chiếu lớn trải dưới sàn nhà .Trong bữa ăn ,rất nhiều chuyện vui buồn từ mấy chục năm lần lượt được kể ra .Mỗi chuyện là một kỷ niệm về gia đình bên ngoại mà con cháu không thể không biết .Tôi áy náy khi mình không có thời gian để về thăm quê ngoại .Anh Nghĩa cũng thông cảm điều này.Anh nói với tôi nhờ nhắn với các con cậu Sinh là anh em Dũng ,Cường :“ Anh chị ngoài này mời các cậu ấy ra Bắc chơi ít ra một lần để về quê thăm phần mộ ông bà ngoại.”Giọng anh trầm buồn khiến tôi nao nao .Lời anh nói ,tôi nghe như tiếng gọi của quê hương ,của cội nguồn bởi con người Việt Nam "Sống vì mồ mả, không sống vì cả bát cơm".
.........Vợ chồng tôi là những người rời bữa giỗ sớm nhất vì có hẹn phải về sớm .Khi giã từ mọi người ,tôi thấy ai cũng bịn rịn vì chắc cùng một suy nghĩ không biết có còn gặp lại nhau chăng ? Vài người hỏi điện thoại ,địa chỉ bảo để khi có dịp vào Sài Gòn ghé nhà chơi .Tôi nói anh Bình đã ghi cả rồi .
.........Trên đường về khách sạn ,tôi bâng khuâng luyến tiếc vì thời gian trôi qua quá mau . Bằng thời gian này,ngày mai mình đã ở Sài Gòn rồi .Nghĩ về bữa giỗ vừa dự ,tôi thấy cũng rút ra được đôi điều để bàn với các em của mình khi tổ chức giỗ ở trong Nam . Ngẫm lại ,tôi thấy lề thói ăn giỗ của người dân Sài Gòn có một khoảng cách so với lối ăn giỗ truyền thống mà người dân Hà Nội còn giữ được ? Một đằng tổ chức đơn giản , ngồi ăn trên chiếu với các món ăn xưa tự nấu .Một đằng chuộng ăn uống kiểu cách ,menu chế biến cầu kỳ thuê nấu thì mới sang .Có thể có người bênh vực nói rằng cỗ làm sẵn ăn ngon lại đỡ mất công .Thế nhưng họ quên rằng khi ăn giỗ ,con cháu họp mặt tưởng nhớ công ơn người đã khuất là quan trọng chứ chẳng phải ăn tiệc là chính.Chưa kể giỗ xong tránh sao khỏi lời ra nói vào chê bai này nọ vì những người góp giỗ nghĩ rằng mình “Ăn bánh trả tiền” thì có quyển đánh giá,đòi hỏi .

29 thg 3, 2010

Anh như sao xuống từ trời !


..........Hàng năm cứ vào cuối tháng 3 ,những người yêu nhạc Trịnh Công Sơn lại có dịp hẹn hò gặp nhau tại các phòng trà ca nhạc hoặc các câu lạc bộ nghệ sĩ thân hữu để cùng thả hồn theo những bài hát bất hủ từng làm say mê hàng triệu người hâm mộ khắp trong cả nước . Năm nay nhân dịp kỷ niệm 9 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn gần kề, hòa chung tình cảm yêu mến chân thành của cộng đồng yêu nhạc Trịnh ,người viết xin được tâm sự ít hàng xem như một nén nhang lòng kính tưởng về anh .
.........Tôi thích nhạc Trịnh Công Sơn từ những năm thập niên 60 khi những tác phẩm đầu tay của anh ra đời như : Ướt mi, Thương một người,Tuổi đá buồn, Biển nhớ...Vào những năm 1964-1966 ,trong thời gian học tại trường SP Sài Gòn , tôi càng mê "nhạc Trịnh" đậm hơn khi nghe bạn bè kể Trịnh Công Sơn cũng từng là giáo sinh trường SP Quy Nhơn khóa I .Thời bấy giờ thanh niên có bằng Tú tài I trở lên muốn tránh bị bắt lính thì cách tốt nhất là thi vào các trường SP để được hoãn thi hành quân dịch.Tôi suy nghĩ chắc Trịnh Công Sơn ,một con người yêu quê hương đồng bào ,ghét chiến tranh phi nghĩa ,hẳn đã vào SP với lý do như thế .Với tôi ,việc mê "nhạc Trịnh" đã ảnh hưởng không ít đến việc dạy học . Đó là do những lúc rảnh rang cuối buổi học , tôi tranh thủ dạy học sinh hát nhạc Trịnh Công Sơn . Lẽ tất nhiên không phải là các bài tình ca nói về đôi lứa , mà chỉ là những bài dễ hát như : Gia tài của mẹ , Huế Sài Gòn Hà nội …Không hiểu sao các em học sinh Hố Nai thời ấy, lại rất thích những bài hát này.Cũng vì việc dạy hát ,có những ngày tối mịt tôi mới về đến Sài Gòn .Mệt đừ và đói sau hơn 40 cây số phóng xa máy nhưng tôi vẫn vui vì từ việc thích học hát chúng học chăm hơn và thêm quyến luyến thầy.Mới năm rồi,lũ học trò cũ Hố Nai tìm được nhà lại thăm . Các em bảo không sao quên được những bài hát ngày xưa ,xin tôi đàn cho mọi người cùng hát .Có đứa còn đứng ra nhái lại cách tôi bắt nhịp khiến tôi và các em ôm bụng cười.
..........Dạy học gần thành phố chỉ có nửa ngày ,tôi tranh thủ thời gian trống theo học Văn khoa . Thời bấy giờ Luật và Văn là 2 khoa ở trường đại học Sài Gòn hễ ai có Tú tài 2 đều có thể đăng ký nhập học không phải thi .Riêng tại Văn khoa , không biết có phải do số sinh viên nữ chiếm đa số hay vì nơi đây xuất thân nhiều nhạc sĩ trẻ nên phong trào sinh viên ca hát phát triển rất mạnh . Nhiều bữa đang ngồi trong giảng đường nghe âm vang tiếng hát trong sân trường là tôi và một số bạn lại đưa mắt kéo nhau ra hoà mình vào đám đông đang tụ tập dưới một gốc cây to để nghe nhạc Trịnh Công Sơn do Khánh Ly hát .Xen kẽ trong chương trình ca hát ít khi có báo trước này ,đôi khi tôi được nghe chính giọng ca của Trịnh Công Sơn , người đã tạo nên "nhạc Trịnh" , một hiện tượng đặc biệt trong âm nhạc Việt Nam lúc bấy giờ.
.........Các bài hát nổi tiếng của Trịnh Công Sơn không chỉ được ưa thích ỡ trong nước mà còn vượt biên giới chinh phục người yêu nhạc tại Nhật Bản và một vài thành phố Bắc Âu. Ở đất nước Phù Tang, bài Diễm xưa được dịch ra tiếng Nhật dưới nhan đề Utsukushii Mukashi và được Khánh Ly trình bày ở hội chợ Osaka năm 1970. Bài Utsukushii Mukashi cũng được phổ biến rộng rãi vào quần chúng Nhật qua tiếng hát của Yoshimi Tendo, một ca sĩ nổi danh ở Nhật.
............Năm 1980 bài hát Diễm xưa của Trịnh Công Sơn với cái tên Nhật Utsukushii Mukashi được NHK , đài truyền hình lớn và uy tín nhất ở Nhật, chọn làm nhạc phẩm chính cho một bộ phim nội dung trình bày mối tương quan văn hóa 2 nước Nhật- Việt lấy bối cảnh một cô dâu Việt lấy chồng Nhật .Tháng 7 /2004, giá trị Diễm xưa được nâng cao khi trở thành nhạc phẩm Á Châu đầu tiên được viện đại học Kansai Gakuin đưa vào chương trình giáo dục của viện đại học trong bộ môn Văn hoá và Âm nhạc. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được hội Âm Nhạc Hòa Bình Thế Giới trao giải " Life of Peace “. Đây là một vinh hạnh không những cho gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà còn là một hãnh diện chung cho mọi người Việt Nam. Buổi trao giải Âm Nhạc Hòa Bình Thế Giới được tổ chức ở San Francisco . Em gái nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh đại diện nhận giải cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
........Phải thành thực nói rằng , nghe đi ,nghe lại nhạc Trịnh Công Sơn nhiều lần, tôi không thấy chán .Chẳng phải riêng tôi, mà từ lâu với nhiều người cũng thế: không ai có thể cưỡng nổi ,bất kể lứa tuổi,thành phần thế nào . Ngay từ khi đất nước chưa liền một giải ,"nhạc Trịnh" cũng được thầm nghe ở miền Bắc .Điều này cũng dễ hiểu vì “Của ngon ai thấy chả thèm” . Nhiều bạn bè trong lúc trà dư tửu hậu cũng đồng ý .Họ bảo những bài hát Trịnh Công Sơn quyến rũ như có ma lực ,nhất là khi chúng vang lên từ giọng hát điêu luyện quyến rũ của Khánh Ly . Sự kết hợp khăng khít kỳ lạ giữa giọng hát “liêu trai” và tiếng lòng thiết tha sâu lắng của người nhạc sĩ yêu quê hương , yêu cuộc sống đã khiến cho ai nghe dù chỉ một lần cũng say mê, thích thú ngay. Sau này, khi được gặng hỏi về nguyên nhân nào khiến anh sáng tác ra được những bài hát truyền cảm lắng đọng tình người như vậy ,Trịnh Công Sơn đã thổ lộ :”Mỗi bài hát cuả tôi là một lời tỏ tình với cuộc sống .”
.........Trong những năm tháng chiến tranh , nhạc Trịnh Công Sơn gắn bó sát sao với nhịp rơi tàn bạo ,dã man của đạn bom , phản ánh chân thực những nỗi khổ đau , những cái chết thảm thương của đồng bào : người con gái chết trong đêm lạc đạn ,đưá bé ra đồng chết vì mìn gài một buổi sáng muà xuân , một đám tang đi qua trái mìn nổ chậm dẫn đến cái chết hai lần…Có người VN nào thanh thản ngủ yên được trong khi quê hương đang ngập chìm trong khói lửa :


" Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đừơng dừng chổi đứng nghe…
Hằng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn...”


.........Với những bài tình ca sâu lắng ,giầu sức tố cáo chiến tranh đó ,Trịnh Công Sơn rất xứng đáng là “Kẻ du ca về tình yêu, quê hương và thân phận”. Nhưng thói đời , mấy ai nổi tiếng mà không bị đố kỵ .Có một thời gian người ta nghe dăm lời phê phán anh từ những nguồn tin tr6n mạng.Cái cớ vin ra là việc anh đã không ở lại nước ngoài trong các dịp sang Pháp hoặc Canada .Họ xem việc anh tự nguyện không xa rời quê hương là “ngụy ái quốc “. Trước lời châm chọc đó ,Trịnh Công Sơn yên lặng không mảy may phản ứng. Sự im lặng bình thản của anh đã khiến việc làm của những kẻ ghét mình chìm vào quên lãng . Những ai hiểu Trịnh Công Sơn thì thêm khâm phục vì thái độ của anh nói lên nhiều điều .
..........Tận đáy lòng, tôi tâm phục Trịnh Công Sơn bởi gia tài văn hóa nghệ thuật mà anh để lại cho đời thật đồ sộ và vô giá . Trên hết của "nhạc Trịnh" vẫn là những bài tình ca có sức xoáy sâu vào lòng người . Tất cả những bài hát đó đều chung một dấu ấn cao cả : yêu quê hương , yêu đồng bào .Sự thành công cuả Trịnh Công Sơn có lẽ do ai nghe nhạc của anh cũng đều tìm được “cái tôi “ của mình trong đó. Nhạc của anh buồn nhưng không bi lụy. Khi “cuộc đời gần như niềm tuyệt vọng “ thì chính anh cũng cất tiếng :


“ Ðừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng,
Lá mùa Thu rơi rụng giữa mùa Ðông
Ðừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em…”


.........Nhạc của anh cũng thường hay nhắc về cái chết nhưng nhưng anh không oán than thân phận hoặc trốn vào nỗi đau của riêng mình mà trải lòng ra đón nhận, và biết ơn đời :


“ Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người
Tạ ơn đời , tạ ơn ai đã cho tôi
Tình sáng ngời như sao xuống từ trời…”


............Có một thời gian dòng nhạc Trịnh Công Sơn im ắng không xuất hiện nhiều trước công chúng khiến người hâm mộ nuối tiếc tưởng đâu sân khấu âm nhạc VN từ nay sẽ vắng bóng anh mãi mãi. Nhưng may thay ,điều đó không xảy ra vì Trịnh Công Sơn đã xuất hiện trở lại với một sức sáng tác mới .Các bài tình ca vẫn mạnh mẽ ,say mê như thuở nào .Chẳng hạn như các bài : “Bống Bống ơi, Huyền thoại mẹ, Em ở nông trường ,anh ra biên giới ,Nhớ mùa thu Hà Nội…”

.........Trong các tác phẩm viết cho thiếu nhi , bài “Em là bông hồng nhỏ” được các em thích hơn cả ( đã được chọn là 1 trong 50 bài hát thiếu nhi hay nhất của thế kỷ 20) :


“Em sẽ là muà xuân của mẹ
Em sẽ là màu nắng của cha
Em đến trường học bao điều lạ
Môi mỉm cười là những nụ hoa…”


..........Nói sao cho xiết tình cảm về một con người luôn luôn sống vì người khác bằng con tim và trí óc của mình như anh đã từng nói với một người con gái ,sau trở thành ca sĩ nổi danh chuyên hát nhạc Trịnh :”Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không ? … Để gió cuốn đi. “Và người nghệ sĩ ấy đã hết một lòng sống đúng như cái châm ngôn của mình đã đặt ra.
..........Chín năm đã trôi qua ,hôm nay nhân kỷ niệm ngày mất của Trịnh Công Sơn gần kề , tôi lại có dịp ngồi ghi lại những cảm hoài sâu lắng tận đáy lòng mình .Mỗi lần sắp buông cây bút , tôi lại bâng khuâng tự hỏi :”Không biết đến bao giờ đất nước ta có lại được một nhạc sĩ thiên tài và cũng đa tài như Trịnh Công Sơn ? Bao giờ câu nói như đùa của anh “Kiếp sau tôi vẫn là nghệ sĩ ” sẽ trở thành hiện thực hay đó chỉ là hoang tưởng ?

Chú thích của Tác giả :

_ Bài viết này cùng lúc xuất hiện tại  http://ttvnol.com/forum/f_301/1238021.ttvn

_Có thể nghe bản Diễm xưa da ca sĩ Nhật hát tại :

....................................http://203.162.71.83:8333/Library/media/utsukushi.wma

....................hoặc :.....http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/phainghe/1308/index.aspx

25 thg 2, 2010

Một chuyến du xuân tại núiTà Cú





.............Núi Tà Cú không xa lạ đối với tôi bởi hồi nhỏ khi còn là học sinh trường Phan Bội Châu Phan Thiết đã từng cùng bạn bè đến đây dã ngoại .Lúc bấy giờ cảnh trí tại núi Tà Cú còn hoang sơ ,tượng Phật nằm chưa xây .Từ năm 1962 theo gia đình vào Sài Gòn ,tôi không có dịp nào trở lại viếng thăm nơi này.Ngày nay, núi Tà Cú đã trở thành khu du lịch nổi tiếng được nhà nước xếp hạng thắng cảnh quốc gia và khi cáp treo đi vào hoạt động từ tháng 9-2003, lượng khách tìm đến khu du lịch Tà Cú ngày một đông hơn .


.............Chín giờ sáng mồng 5 Tết ,vợ chồng tôi và hai đứa con dùng xe máy trực chỉ chùa núi Tà Cú .Chạy xe bọc theo quốc lộ 1A , chúng tôi vừa đi ,vừa ngắm cảnh .Những cánh đồng lúa vàng óng xen kẽ với vườn thanh long xanh mướt chạy dài hai bên đường đã giúp chúng tôi quên đi nỗi mệt đường xa.


 ..........Men theo quốc lộ 1A ,ngoài những kho bãi và các tấm panô quảng cáo ,số lượng nhà cửa khu dân cư xây dựng còn thưa thớt,nhiều mảnh đất trống mặc cho cỏ dại mọc tràn lan .Từ cách xa trên 10km ,núi Tà Cú đã thấp thoáng hiện ra trước mắt chúng tôi .


..........Tuy thế đến gần 10 giờ chúng tôi mới đến nơi .Hai đứa con quyết định mua vé cáp treo khứ hồi trọn gói (65 ngàn /người ) để tránh cho cha mẹ đỡ phải leo núi vất vả .Chúng tôi leo lên chiếc xe nhỏ chuyên dụng chạy bằng điện để đi từ cổng đến khu cáp treo.


.........Một trở ngại nảy sinh : hôm nay khách quá đông khiến khu du lịch Tà Cú quá tải.Nhìn đoàn người xếp hàng rồng rắn trước thềm ga cáp treo, tôi phỏng đoán số du khách phải trên 300 người .Tôi buột miệng : " Đông thế này nửa giờ nữa biết có lên chùa được chưa ?" Một nhân viên giữ trật tự đứng gần nói :”Cháu không hiểu nổi bác ơi ! Mọi năm ngày mồng 5 Tết thưa khách do ai cũng kiêng cữ cái ngày “Đi chơi cũng thiệt , huống là đi buôn” .Ấy vậy mà không hiểu sao bỗng dưng hôm nay đông hết biết.”


.............Lẫn trong đám người nối đuôi vòng vo theo những khung sắt song song uốn khúc , tôi thấy có cả mấy người nước ngoài ,ai cũng đẫm mồ hôi vì lúc đó nắng chang chang. Vào trong nhà ga ,đám đông đang xếp hàng hai chuyển qua hàng một .Đứng dưới mái che thoát được cảnh chen chúc nóng nực ,chúng tôi thở phào nhẹ nhõm .Chờ thêm gần 15 phút ,mới đến lượt chúng tôi ra chỗ chờ cáp treo .


.............Hệ thống máy cáp treo quay liên hoàn không ngừng lại phút nào.Chỉ khi ngang qua trạm đón khách nó mới quay chậm với tốc độ tối thiểu đủ để du khách bước vào cabin.Chúng tôi không quen cảnh giành giựt lại chậm chạp nên đến lồng cáp treo thứ ba hạ xuống mới lên được . Ngày thường cabin chỉ chứa 6 người nhưng hôm nay mỗi cái được xếp tới 8 người .


..............Chúng tôi ngồi chưa yên vị thì cáp treo đã gia tăng vận tốc bay vút lên cao .Đoạn cáp treo uốn lượn không dưới 10 lần .Cứ mỗi lần cabin bay bổng lên hay hạ thấp xuống,tôi thấy ruột gan mình thót lại chẳng khác nào cảnh ngồi trên máy bay lúc rời mặt đất hay lúc sắp hạ cánh .Trong cabin cáp treo nhìn ra ,tôi thấy phía bên phải là biển xanh trải rộng ,thấp thoáng phía xa có mấy chiếc thuyền đánh cá .


...........Nhìn xuống dưới chân ,rừng nguyên sinh trải rộng xanh um lô nhô các mô đá tím biếc, những rễ cây to màu nâu đậm .Chạy dài theo chân núi đan xen với cỏ cây còn có các đồi chuối xanh mát mắt vài cây trĩu buồng .


.............Trên các triền núi và trên tán cây những đám mây trắng bồng bềnh.Tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc tuyệt vời đầy thi vị. .


..........Tôi muốn thời gian trôi chậm lại để có thể tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên. Nhưng vừa lúc đó cáp treo quay chậm lại và tấp vào nhà ga nằm ở lưng chừng núi .Mọi người thoát vội ra khỏi cabin trong tiếng thúc giục của nhân viên điều hành.Những khách đã thăm xong khu du lịch Tà Cú đang đứng chờ.Họ lao vội lên cabin lấp đầy các ghế trống .Chiếc lồng cáp treo vút bay đi tiếp tục một vòng quay mới đưa khách xuống núi .


............Đi vòng qua căng tin ,chúng tôi thấy nơi đây đang rất đông khách bởi lúc đó đã gần 12g trưa.Còn chúng tôi ,những người đang háo hức vãn cảnh, tiếp nối việc leo núi vì tượng Phật còn cách xa cả 100 mét nữa .


.............Chúng tôi vượt qua rất nhiều bậc tam cấp xây bằng các tảng đá kết dính sơ sài .Tôi hơi ngạc nhiên bởi khu du lịch khai thác đã lâu nhưng những tay vịn chưa hoàn chỉnh : cái bằng inox ,cái bằng sắt trần trụi hoen rỉ.Một vài viên đá lót bị nước suối ri rỉ chảy suốt ngày đêm làm trôi hết xi măng nằm nghiêng ngả trên đường đi. Chúng cho chúng tôi cảm giác bất an nên bảo nhau nắm tay từng bước đi lên  .


.............Leo được nửa đường , chúng tôi gặp ngôi chùa cổ Linh Sơn Trường Thọ mà theo tương truyền  4 chữ "Linh Sơn Trường Thọ" này do vua Tự Đức phong tặng. Chùa đang được trùng tu quy mô với những đống gạch đá ngổn ngang .Bà xã tôi tiếc xuýt xoa vì không được vào lễ Phật, chỉ đứng phía ngoài vái vọng vào .


...........Rẽ qua trái đi tiếp lên phía đỉnh núi,tôi trông thấy một pho tượng phật quét vôi trắng đứng trên toà sen tay cầm cây gậy dài, nét mặt hiền từ bao dung thoáng điểm nụ cười trên môi .Hỏi thăm thì có người cho  biết pho Phật Địa Tạng này mới được thiết kế thêm trong thời gian gần đây.Pho tượng đẹp nhưng cây trên tay Phật lại bằng inox không thích hợp nếu không muốn nói là phản cảm.


..........Leo liên tiếp thêm mấy chục bậc thềm ,chúng tôi thấy nhóm tượng Tam Thế Phật đứng trên đài sen  hiện ra trước mắt.Tượng A Di Đà đặt ở giữa, bên trái là tượng Quan Thế Âm, bên phải tượng Đại Thế Chí. Cả ba tượng cao khoảng 6,5 -7m mang nét mặt hiền hòa .Màu vôi trắng toát của các pho tượng nổi lên giữa màu xanh cây rừng tạo nên cảnh hùng vĩ siêu nhiên. Gió mát từ đâu thổi tới khiến cho tôi cảm thấy lòng mình thư thái nhẹ nhàng,tâm hồn lâng lâng .
 

..........Khi mặt trời đứng bóng ,chúng tôi mới leo đến đỉnh núi ,nơi có tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn được đúc bằng bêtông, quét vôi trắng dài 49m, cao gần 10m, là tượng Phật lớn nhất Đông Nam Á. Tượng Phật toát lên vẻ an lạc trong bầu không khí  tôn nghiêm và thành kính của nhũng người chiêm ngưỡng .Sau lưng tượng Phật là rừng nguyên sinh, xanh ngát bởi mầu lá cây rậm rạp , tạo nên một cảnh quan thiên nhiên tuyệt vời .


            Đang say đắm ngắm cảnh ,chợt chúng tôi nghe vang vọng tiếng chim hót từ đâu đó .Mọi người xung quanh ai cũng đứng yên lắng nghe .Tôi thấy lòng mình trầm xuống ,thanh thản nhẹ nhàng ,một cảm xúc chưa có bao giờ.


...........Sau khi chụp hình tượng Phật với đủ mọi góc cạnh,chúng tôi quyết định xuống núi vì lúc bấy giờ đã gần 1g30.Cũng cùng đoạn đường,cùng những bậc thềm đá lúc đi lên nhưng ở luợt về dường như dễ đi hơn và nhanh hơn .Trao đổi cảm nghĩ này với đứa con ,nó cười bảo :”Do kiến đang bò trong bụng đó ,bố ơi !”Thế là gia đình tôi kéo nhau vào căngtin.Trái với hồi nãy,lúc này căngtin rất vắng .Hầu hết các bàn đều trống nhưng trên đó bát đĩa ngổn ngang chưa dọn.Đói và mệt nên ai cũng muốn ăn một tô phở cho ngon miệng .Cô phục vụ đem thực đơn ra nghe chúng tôi người gọi phở gà ,người kêu phở bò liền lắc đầu :”Quý khách thông cảm ! Do hôm nay đông quá không lường trước được nên tất cả các món liên quan đến gà ,bò đều không phục vụ được .Chúng tôi đành phải ăn cơm và lẽ tất nhiên với các món ăn không có thịt gà,thịt bò.Xong bữa ngồi nghỉ thêm ít phút ,khi nhìn đồng hồ thì đã hơn 2 giờ .Đã quá đủ cho những gì cần xem tại khu du lịch Tà Cú nên gia đình tôi nhất trí ra về .

.........Vào lại nhà ga cáp treo ở lưng chừng núi ,tôi thấy cũng đang đông khách .Lại phải xếp hàng nhưng chờ không lâu như lượt đi buổi sáng .Do đã quen,việc leo vào cabin cáp treo cũng chóng vánh hơn.


............Ngồi trong cabin lướt trên khu rừng già ,một lần nữa tôi lại có cơ hội ngắm cảnh thiên nhiên từ trên cao .Không gian bao la của núi rừng bạt ngàn chạy dạt ngược chiều với cáp treo .Những tán lá xanh ngát nối tiếp nhau. Đây đó vài chùm hoa màu đỏ ló ra từ ngọn cây ngọn cây.

............Nhìn ra xa về phía bên trái, nhờ trời quang mây hơn buổi sáng ,tôi nhận ra ngọn hải đăng Kê Gà xây dựng từ thời Pháp thuộc ,có lẽ đã hơn 100 tuổi, vẫn sừng sững đứng vững ngoài khơi ,bất chấp mưa nắng dãi dầu ,sóng bão dập vùi ,cần mẫn chỉ phương hướng chính xác cho tàu thuyền đi lại trên biển lúc đêm tối .


............Tôi đưa tay kéo một ô kính nhỏ ở cánh cửa cabin.Gió biển mát rượi ùa vào .Ai cũng cảm thấy khoan khóai dễ chịu.Trong khoảng khắc bay bổng với thiên nhiên , tôi thấy lòng mình nhẹ tênh .Đầu óc thư thái tưởng như không còn vương vấn sự đời.Đó là giây phút tôi nhìn ra được chân lý của hạnh phúc : nó chỉ đến với ai có tâm hồn bình an .


..............Ra khỏi cabin,chúng tôi sử dụng phần cùi của vé cáp treo để leo lên xe điện đi ra cổng .Nắng chiều đổ dài trên đường đi .Không khí đã dịu đi nhiều so với buổi sáng nhờ những cơn gió mát thổi vào từ hướng biển .Khách du xuân muộn vẫn đang tìm đến song thưa thớt.Trước lúc lên xe ra ra về ,các con tôi còn lưu luyến cảnh đẹp núi Tà Cú cố chụp thêm mấy pô hình .



                      
........Chuyến đi chơi thăm khu du lịch núi Tà Cú tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại cho tôi những cảm xúc khó quên.Núi Tà Cú bây giờ đẹp hơn xưa rất nhiều do có bàn tay con người .Hoa cảnh được trồng suốt từ đường vào cổng cho đến mọi lối đi dẫn lên chùa.Tôi tự hào đất nước mình có nhiều danh lam thắng cảnh mà núi Tà Cú là một trong số đó .Chính nhờ ưu điểm này,đất nước chúng ta đang thu hút nhiều du khách nước ngoài tìm đến .Về giá cả đi cáp treo so với các nơi khác là không cao ,chấp nhận được .Nhưng cách điều hành chưa thật chu đáo. Các nhân viên khu du lịch chưa năng động.Họ đông người nhưng hầu hết tập trung cho khâu giữ trật tự tại hai khu nhà ga cáp treo .Đi suốt buổi chẳng thấy bóng dáng nhân viên nào xuất hiện để giải đáp cho du khách các những thắc mắc ,những điều tò mò cần biết về khu du lịch. Khách nghỉ trưa ăn uống có thể nằm ngồi bất cứ nơi đâu họ muốn dẫn đến việc xả rác tùy tiện .Khách quan mà nói, hạn chế này phần do thùng rác còn ít ,phần do thiếu ý thức của khách du lịch.Song nếu có nhân viên bảo vệ để mắt đến nhắc nhở thì việc giữ gìn vệ sinh môi trường nơi đây sẽ tốt đẹp hơn.

21 thg 2, 2010

Chợ Tết Little Saigon

...........Một người bạn ở Mỹ gửi cho tôi và vài người khác bài phóng sự bằng hình - Powerpoint Slide - ghi lại cảnh chợ Tết khu Little Saigon, Nam California, quận Orange County .Anh viết :
                                                               "Hello all !
                                        Enjoy some pictures of Vietnamese
........................................New Year at Bolsa, CA............ OK ?

..........Mở xem, tôi rất đồng cảm với lời ghi chú khá chân tình của HCD,tác giả bài phóng sự   :  " Cái phóng sự này chẳng có gì hay, chỉ gởi đến các bạn phương xa một cái nhìn thoáng qua và mơ hồ quang cảnh chợ Tết tại khu Little Saigon. Hẳn các bạn cũng cảm nhận được câu thơ “ Vui là vui gượng kẻo mà ” phải không ?..."
.........Nhưng nghĩ lại đây là tấm lòng của người bạn muốn cho mình xem vài hình ảnh chợ Tết bên Mỹ để thấy ,hiểu và cảm thông tâm trạng của những người Việt tha hương ăn Tết như thế nào mỗi khi xuân về.Lại nghĩ cũng có những người sống tại quê hương chưa từng xuất ngoại cũng tò mò mới biết không khí Tết của Việt ở nước ngoài ra sao nên tôi xin phép tác giả đưa cái phóng sự này lên blog .
                                                                                       .........                  nguyenuthang@...



                                                       
                                                                     
----------------ooooo0ooooo------------------

..................Thưa quí bạn, cũng giống như mọi năm, tôi làm cái phóng sự bằng hình chợ Tết để biếu các bạn phương xa cảnh chợ Tết khu Little Saigon, Nam California, quận Orange County .Năm nào cũng vậy đến những ngày giápTết thì đường phố nơi đây tấp nập, xe cộ tràn đầy, kẹt xe thường xuyên. Bãi đâu xe nhiều nơi khá to, nhưng khó tìm được một chỗ trống.


.............Hai bên đường Bolsa nầy là tiệm buôn Việt và Hoa. Đây cũng là đường chánh của khu Little Saigon. Ngay đây có thể tạm coi là trung tâm của Little Saigon.


.................Tất cả tiệm buôn nơi đây là của người Việt và người Hoa làm chủ.


............Một khu chợ hoa Tết tạiThương xá Phước Lộc Thọ.Mời quí bạn bước vào khu lều hoa Tết nầy cùng tôi.


............Bà con chúng ta quen rồi, hể Tết thì phải có mai vàng. Xứ Mỹ nầy làm gì có mai vàng như ở miền nam Việt Nam. Những vị xa xứ lâu năm có khi quên mất cành mai Tết ra sao, có khi do hoài cổ có khi do nhớ gọi những cây thế nầy là mai :


    ..........Hoa mai cũng như lòng người ,xa xứ mai đâu có vui.Bạn có thể ngạc nhiên bảo :" Tôi thấy nó là mai vàng mà !" Gọi vậy mai vàng tủi thân.Đây là một cành hoa mai xứ Mỹ được bà con chiếu cố nhiều .Giá cũng khá đắt,một nhánh chắc cũng $15 .Trong hình là nguyên bó gồm nhiều nhánh.Thưa nó là mai nhưng là mai tứ qutý.Loại mai này có bông quanh năm,khi nhiều , khi ít.Khi rụng cánh rồi thì nó kết trái và ra hột như hình dưới đây (hột đen rụng hết rồi ) :


.
      Đây mới là mai vàng ngày Tết  :




..........Bây giờ sang qua đào. Không như mai, đào vẫn rực rỡ.Tôi không biết cây đào ngày Tết ngoài Bắc thế nào, nhưng tại đây có loại hoa đào nầy. Có hai loại hoa đào, loại màu hường và loại màu đỏ. Người Việt Nam mình cho màu đỏ là màu hên , nên có nhiều người chuộng hoa màu nầy.



..............Hoa đào nở rộ vào ngày Tết nhờ lặt lá như mai vàng .Tôi thích màu hường, nguyên cây đào to mà màu đỏ trông nó làm sao ấy. Nhưng nếu nguyên cây đào nở rộ màu hường thì trông đẹp lắm. Vậy mà trên đường Bolsa người ta trồng đào màu đỏ.


Đâu các bạn so sánh lại lần nữa coi thích màu nào.

Chuyển sang các loại hoa khác .


Mấy năm sau nầy hoa lan tràn đầy thị trường. Giá những chậu hoa nầy từ $10 tới $20


Một chậu quất cỡ nầy bán cũng bốn năm chục đô.
..............Mấy năm sau nầy thấy bán rất nhiều hoa thuỷ tiên :

..
...........Bây giờ sang hàng trái cây bánh mứt.


Bánh chưng, bánh tét


..........Cái món chùm ruột và trái cóc ngâm nầy coi bộ nhiều người thèm nhưng chưa chắc dám mua ăn.Các bạn thấy chữ USA không ?



Coi bộ kẹo bánh cũng phân biệt chủng tộc dữ lắm. Vì mứt Việt Nam tràn ngập thị trường nên mới có hàng chữ nầy chăng?



 Văn chương hạ giới rẽ như bèo.” DVD giá chỉ $1 một dĩa. Bán đổ đống tha hồ lựa .



..............Tượng Phật được bày bán chung với hoa Tết. Các bạn trả tiền để thỉnh về thờ.


Có cả đầu lân cho trẻ con



...........Vẫn có những người bán trái cây quà Tết cò con bày trên mặt đường.Đây là cảnh chợ Tết tại khu ABC vào buổi chiều. Các bạn thấy có người cảnh sát túc trực suốt ngày không (đội nón trắng).



..........Còn cái gì dưới đây ? Thưa đó là sòng bầu cua cá cọp, trước cửa một tiệm buôn. Người lắc bầu cua luôn luôn thắng và người chơi luôn luôn thua .





.

HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...

HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..