31 thg 10, 2017

MỘT KINH NGHIỆM ĐẮT GIÁ UỐNG DƯỢC THẢO TỰ CHỮA BỆNH

                                                 

Xin dac biet gui den qui ban be tu 
chua benh cho minh theo phuong
phap dan gian va nghe theo cac
lang bam tren internet,hay doc ky
nhe va xin ngung uong duoc thao !

       Dưới đây là câu chuyện vừa mới xảy ra với tôi. Do vậy với dụng ý giúp đỡ thông tin cho những ai đang dùng y học song song với dược thảo để tự chữa bịnh cho mình nên đọc qua.
       Là một con người cũng như các chúng sanh khác, Đức Phật dạy điều rất căn bản là ai sinh ra cũng phải chịu cảnh sanh, già, bịnh và kết thúc bằng cái chết.Tự bản thân tôi cũng học được điều đó. Nhưng, trong tôi vẫn muốn mình được trẻ mãi không già, không bịnh và .... không chết. 

Sống trên đất Mỹ một thời gian khá dài là một xứ sở được bảo đảm về y tế rất hoàn hảo. Chúng tôi có đóng bảo hiểm sức khỏe hàng tháng nên mỗi khi bịnh đi bác sĩ và mua thuốc đều được hãng bảo hiểm trả hết những chi phi đó gần như là 95%. Chúng tôi hơi bịnh là đi bác sĩ, rồi toa thuốc bác sĩ viết cho đều đem ra tiệm mua không chừa cái nào. Nhưng mà rồi vì muốn mình được trẻ mãi, không già, không bịnh và....không chết. Chẳng hạn, tôi bị các bịnh như cao máu, máu mỡ, máu đường v.v....  Tôi đã tìm đọc trên mạng những dược thảo và mua về tự mình nấu uống song song với thuốc tây. 

imageimage
                    Note: hình trong bài này là minh họa

Chẳng những vậy, tôi giống như một người đi tìm thuốc trường sanh bất tử về cho mình. 
Sau khi đọc trên mạng biết được cây nha đam (aloe vera) uống sẽ hết bịnh tiểu đường, tôi đi tìm cây giống đem về trồng và gây giống được trên 20 cây. Rồi đọc trên mạng thấy nói uống lá cây Giảo Cổ Lam (jiaogulan) là một loại dược thảo uống sẽ được sức khỏe tốt như là một loại dược thảo qúi mà có bộ lạc bên Trung Hoa người ta uống thay trà mỗi ngày  được sống rất thọ.

image

Thế là tôi tìm giống và mua về trồng rồi cũng cấy ra thành nhiều cây bây giờ trong vườn nhà tôi rất nhiều loại cây này bò lan trên nhiều khoảnh đất và tôi cũng lấy lá nấu để uống mỗi ngày thay trà. Rồi cũng trên mạng nói lá dứa nấu nước uống thay trà mỗi ngày sẽ hạ áp huyết máu, tôi cũng mua cây và đem về trồng bây giờ cũng lên đến gần 20 chậu lá dứa. Sau cùng, cũng trên mạng tôi đọc bài nói về uống năm loại rau quả gồm: táo xanh, dưa chuộc, ổ qua, ớt xanh, và cần bỏ vào máy ép trái cây lấy nước uống sẽ hạ tiểu đường

.image

Mỗi thứ dược thảo kể trên đã được tôi nấu và uống thử một thứ khoảng 2 năm. Thấy thứ nào cũng tốt và ngon miệng và có ảnh hưởng giảm tiểu đường. Cuối cùng tôi chọn cách 5 loại rau quả và tôi uống được thứ dược thảo này được gần một năm thì thấy da dẻ hồng hào và thân thể khỏe mạnh. Rồi bỗng nhiên một hôm tôi thèm một ly trà Giảo Cổ Lam nấu với lá dứa, thế là tôi nấu một nồi nhỏ cho hai vợ chồng uống thêm. 

image

       Đó là, một ngày Chủ Nhật  cuối tuần đẹp vào trung tuần  tháng 9. Trời Baton Rouge bắt đầu bước sang thu khí hậu mát lạnh không còn cái nóng thiêu gay gắt của những tháng hè. Chúng tôi có cái hẹn đi thăm người  con trai và 3 đứa cháu nội, vừa để thăm cháu và con và cũng là để khám bịnh chích ngừa căn bịnh cúm (Flu) luôn.
       Tôi thức dạy lúc 6:30 sáng, vừa bước xuống đất thì một cái gì đó từ trong lồng ngực bộc  lên miệng, giống như  trong lồng ngực có đờm và nó làm tôi ho, tôi chạy vội vào phòng tắm nhổ xuống bồn cầu thì thấy đó là máu, rất nhiều máu làm đỏ ối cả  bồn cầu. Tôi hoảng sợ, gọi lớn ông xã chạy vào, khi nhìn thấy ông cũng hoảng hốt vì không biết chuyện gì đã và đang xảy ra cho tôi. Ông xã vội gọi người con trai và nói về tình trạng của tôi thì người con nói hãy đến ngay phòng mạch của con.
    Khi tôi đến phòng mạch của con sau hơn một tiếng lái xe, trên đường đi tôi không bị ho ra máu. Nhưng đúng lúc khám bệnh thì lại ho và máu lại trào ra rất nhiều. Tôi quá sợ hãi, con tôi nói:
- "Không sao đâu mẹ, con nghĩ là một mạch máu nào đó trong mũi bị bể, nó giống như là mẹ bị chảy máu cam thôi".
Và con tôi bắt đầu hỏi bệnh của tôi
- "Mẹ có uống thuốc cao máu thường xuyên không?"
Tôi đáp: "có, mỗi ngày mẹ đều uống thuốc cao máu rất đúng giờ".
Con tôi hỏi tiếp: "Tối qua mẹ có ăn thì mặn không?"
Tôi đáp: "Buổi tối thường mẹ không ăn cơm với thức ăn bình thường, mẹ chỉ ăn một chén nhỏ Oatmeal".
- "Mẹ có uống loại herbs nào không?"
Tôi đáp: "Có"
- "Vậy tên loại herb là gì?"

image
      Tôi đáp: "Thường ngày mẹ uống nước ép của 5 loại rau quả, hôm qua vì thèm một ly nước Giảo Cổ Lam nấu với lá dứa nên mẹ nấu thêm một nồi nhỏ và đã uống 2 ly, buổi sáng một ly và buổi tối trước khi đi ngủ một ly". 
Con tôi nói: "Y tá đã đo áp xuất của mẹ thì thấy là 185 như vậy quá cao, và mẹ không có dấu hiệu bị sốt. Như vậy là mẹ bị bể mạch máu ở đâu đó trong mũi hoặc trong phổi". 
Và con tôi nói tiếp: 
- "Mẹ hãy dừng ngay các loại dược thảo vì mẹ đã có chữa các căn bịnh của mẹ bằng Tây y rồi, nếu mẹ uống thêm các dược thảo nó có những phản ứng mà mình không ngờ được. 
     Các bác sĩ người ta cũng nghiên cứu thuốc chữa bệnh từ các loại dược thảo và bào chế thành các loại thuốc chữa bệnh với cân lượng rõ ràng. Mẹ uống dược thảo thêm tức là mẹ tăng thêm liều độ với lại mẹ đâu biết phản ứng của nó sinh ra bệnh gì nữa. Mẹ phải ngừng ngay không uống dược thảo nha mẹ.".
      Sau đó con tôi đưa giấy giới thiệu đến bác sĩ về phổi và bác sĩ tai mũi họng và dặn:
- "Vì hôm nay là Chủ Nhật nên các bác sĩ về phổi và về tai mũi họng không làm việc, sáng sớm ngày mai bố kiếm bác sĩ về phổi và tai mũi họng và đưa mẹ đi. Nhưng khi về nhà nếu thấy máu vẫn còn tiếp tục chảy nhiều thì bố phải đưa mẹ đi bệnh viện vào phòng cấp cứu ngay nha".
Sau đó chúng tôi đi về nhà và tôi liên tục ho ra máu nhiều lần nữa. Đến 9:30 tối lại ho ra máu rất nhiều nên chồng tôi quyết định chở tôi đến phòng cấp cứu của bịnh viện trong thành phố. 
     Tại phòng cấp cứu của bịnh viện sau 3 tiếng chờ đợi, người y tá đưa tôi đến phòng chụp hình quan tuyến để làm Cat Scan. Sau đó tôi được đưa vào phòng khám để gặp bác sĩ. Tại đây chúng tôi gặp một chuyện hiểu lầm tai hại. Các bác sĩ và y tá tại phòng cấp cứu chứng kiến cảnh tôi ho ra máu thì họ nghĩ là tôi bị Ebola hoặc một bịnh có vi khuẩn lạ tai hại nào đó.
Vị bác sĩ trực hỏi tôi:
 - "Bà có đi du lịch nơi nào ngoài nước Mỹ gần đây không?"
Tôi trả lời: "Dạ không, gần 5 năm rồi tôi không đi đâu ra ngoài nước Mỹ"
Ông bác sĩ hỏi tiếp:
- "Thế bà có tiếp xúc với người nào bị bịnh không?"
Tôi ngơ ngẩn một chút rồi trả lời:
- "Tôi chỉ luẩn quẩn trong nhà và chồng tôi là người duy nhất tôi tiếp xúc. Ah! mà có lúc tôi ra làm vườn thì bị muỗi chích, tôi chắc có lẽ bịnh từ con muỗi chăng?"
Ông bác sĩ phì cười: "Con muỗi truyền bịnh cho bà sao!!!
Rồi ông ta đi ra, một lúc thì người y tá vào lấy máu từ trong người nói đem đi thí nghiệm. Một lúc thì tôi thấy họ đóng cửa phòng tôi lại. 
     Sau đó, ông bác sĩ trực kéo thêm vị bác sĩ trưởng của ca cấp cứu vào  tuyên bố là tôi bị bịnh xưng phổi và sẽ chích cho tôi thuốc trụ sinh xong thì cho tôi về nhà đợi sáng hôm sau đi đến phòng mạch của bác sĩ phổi.
      Tôi ngạc nhiên và hơi lo ngại là máu vẫn đang tiếp tục chảy vậy sao về nhà được, tôi hỏi ông ta:
- "Tôi về nhà thì máu có ngừng chảy không?"
Ông ta đáp: "dĩ nhiên là sẽ ngừng chảy, nhưng phải từ từ vì thuốc trụ sinh nó ngấm từ từ diệt những con vi khuẩn hết thì máu ngừng chảy"
Ông xã tôi nói: "Bác sĩ hãy để vợ tôi ở lại bịnh viện, rồi đến sáng tôi sẽ kiếm bác sĩ phổi khám cho vợ tôi. Chứ bây giờ máu vẫn tiếp tục ho ra thì về nhà chúng tôi cũng không biết làm gì, chẳng thà ở lại bịnh viện chờ sáng là hơn."
Ông bác sĩ nói chờ ông ra hỏi bác sĩ của bịnh viện xem có cho tôi ở lại không.

image
       Sau một lúc họp khẩn với các bác sĩ của bịnh viện thì họ đồng ý cho tôi ở lại. Nhưng, họ cách ly tôi trong phòng cách ly đặc biệt của bịnh viện, các bác sĩ và y tá khi vào phòng tôi họ đều mang khẩu trang và vào rất là vội để đi ra ngay giống như họ sợ bị lây bịnh từ tôi. 

      Tuyệt nhiên không ai nói cho tôi biết là họ nghĩ tôi bị bịnh gì mà chỉ nói là tôi bị pneumonia là viêm phổi. Bệnh viêm phổi là bệnh thường gây ra bởi hiện tượng nhiễm trùng do virus hoặc vi khuẩn.
Họ tiếp tục lấy máu từ trong người tôi đem đi thí nghiệm, thậm chí họ kêu tôi khạc máu vào một hộp nhỏ để đem đi thí nghiệm. Và một chuyện rất là buồn cười và tủi thân, đó là y tá không dám đến gần tôi, họ thấy trên giường bệnh tôi ngồi có túi để tôi ói vào khi đó đã đầy rồi họ kêu chồng tôi vứt vào thùng rác, và trên tay tôi còn đeo số hiệu của phòng cấp cứu thay vì y tá lấy ra và thay cái khác vào thì bà ta sai tôi tự lấy ra, nói xong bà chạy ra khỏi phòng liền.         
     Tôi và chồng tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong người tôi mà chỉ biết là mình đang bị cách ly trong bệnh viện.
Trong lòng lo lắng quá là lo lắng. Tôi ngồi nhắm mắt và định tâm, cố gắng kềm cơn ho không cho phát ra, bởi vì nếu ho là máu lại ộc ra. Lúc đó tôi nhớ lời giảng của Thầy tôi: Một phương cách thực hành trong lúc khó khăn để tự mình tìm sự bình tỉnh an ổn tinh thần, đó là niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm Thí, niệm giới, niệm Chư Thiên. Tôi bắt đầu niệm thầm:

image

"Buddham saranam gacchami, Dhammam saranam gacchami, Sangham saranam gacchami. Con nương tựa với Phật, Con nương tựa với Pháp,Con nương tựa với Tăng". 
Và tôi cầu nguyện Chư Thiên:
"Với tất cả phước báu con đã làm như làm phước, cúng dường, bố thí, trai tăng trong suốt thời gian qua con xin hồi hướng đến tất cả Chư Thiên ở trên trời, Chư Thiên chung quanh nhà con, Chư Thiên ở chung quanh bệnh viện này, và Chư Thiên ở ngay trong bệnh viện này. Cầu xin qúi Ngài tùy hỉ với tất cả phước báu đó. Nguyện xin Chư Thiên phù hộ cho con tai qua nạn khỏi và bệnh tật được tiêu trừ"

     Đến 10 giờ y tá mang thức ăn sáng cho tôi. Suốt ngày qua cho đến lúc này tôi đã ho ra máu liên tiếp, mất máu rất nhiều, rồi phần đói nên tôi đã ăn thức ăn bịnh viện rất ngon, sau khi ăn xong tôi lại ngồi nhắm mắt và cầu nguyện tiếp. Khoảng 11 giờ bác sĩ về phổi đến phòng tôi cùng với một bà y tá, đều mang khẩu trang với vẻ mặt rất khẩn trương như có cái gì đó đang xảy ra. Sau câu chào hỏi thì ông cho biết là đã coi hồ sơ bịnh lý của tôi và biết là tôi đã ho ra máu. Thì ngay lúc đó tự nhiên bụng tôi đau quặn rất là đau, giống như tôi phải đi ngay vào phòng vệ sinh chứ không sẽ không kịp, cho nên tôi ra dấu cho bà y tá giúp đẩy bình IV đang tiếp nước biển vào người tôi theo tôi. Vừa vào tới phòng vệ sinh  chưa kịp đóng cửa phòng thì từ trong người tôi xổ ra rất nhiều máu đen từ đường đại tiện trong khi đó máu trong miệng cũng ọc ra từng ọc, rất là dễ sợ. Bà y tá cuống quýt giúp tôi lau máu từ miệng và đỡ tôi ra khỏi phòng vệ sinh. Vị bác sĩ nhìn tôi trong trạng thái máu vẫn ào ạt chảy ra từ miệng, ngay lúc đó ông dơ tay lên gỡ cái khẩu trang ra khỏi miệng ông và nói một cách rất quả quyết:
"Tôi khẳng định rằng bà không mắc bịnh TB(TB là tên viết tắt của căn bệnh Tuberculosis tức là lao phổi), mà là bà bị bể một đường máu nào đó trong phổi hoặc cuống phổi. Tôi sẽ báo cho nhà thương biết là họ không cần cách ly bà nữa". 
Ngay lúc đó bà y tá cũng gỡ cái khẩu trang của bà ra.
Lúc đó tôi mới biết là các bác sĩ của bệnh viện đã định bịnh của tôi là lao phổi. Vậy mà họ không cho tôi biết.
Ông bác sĩ nói tiếp: "Tình trạng của bà đang rất là nguy hiểm, bà đã mất rất nhiều máu trong gần 30 tiếng đồng hồ. Tôi đi báo cho các bác sĩ của bệnh viện. Chúng tôi phải làm việc ngay chứ không thể kéo dài nữa".
Ông đi rất nhanh ra khỏi phòng, khoảng 30 phút sau ông trở lại và nói:

image
- "Tôi đã nói với các bác sĩ nhà thương là bà cần làm gấp cuộc phẩu thuật tên là Bronchoscopy. Nhưng bà phải nhịn đói 8 tiếng không được ăn gì. Tôi được cho biết là bà đã ăn sáng rồi, như vậy cuộc phẩu thuật sẽ trở nên khó khăn vì khi gây tê mê bà sẽ bị ói hết thức ăn từ trong bao tử ra. Nhưng vì tình trạng khẩn cấp nguy hại tới tính mạng cho nên chúng tôi chấp nhận việc bà sẽ bị ói vì nó chỉ làm dơ cái máy móc của nhà thương thôi mà cứu được tánh mạng của bà nên nhà thương đã chấp nhận tiến hành cuộc phẩu thuật này".

image
        Và ông giải thích Bronchoscopy là gì, như sau: --_"Bronchoscopy là một dụng cụ y học tạm gọi là dụng cụ soi phế quản đi vào lồng phổi của bệnh nhân qua đường khí quản. Nó là một ống nhỏ hơn 1/2 inch và dài khoảng 2 feet. Được đưa vào qua miệng hoặc mũi của bệnh nhân và luồng xuống phổi. Qua đó chúng tôi có thể nhìn thấy vết đứt của đường máu ở nơi nào và từ đó chúng tôi sẽ chận lại không cho máu chảy ra tiếp".
Và ông nói tiếp:
- Bây giờ bà nằm nghỉ chờ tôi đi chuẩn bị máy, cuộc phẩu thuật sẽ bắt đầu lúc 2 giờ.
Lúc bấy giờ là 12:00 trưa
Tôi có phần yên tâm và bớt đi sự lo lắng. Tuy nhiên, tôi vẫn nhắm mắt định tâm và tiếp tục cầu nguyện.

Đến 1:45 thì y tá đẩy tôi xuống phòng phẩu thuật để chuẩn bị cho việc phẩu thuật. Họ để tôi nằm trên bàn phẩu thuật. Bên tay phải của tôi là một màn hình lớn, nó giống như một cái màn ảnh của computer, phía đầu tôi là cái cần có gắn bộ phận của máy Bronchoscopy. 
Đầu tiên họ bơm vào 2 bên mũi và cổ họng tôi mỗi nơi 3 mũi thuốc tê, là loại thuốc nước làm tê cứng hai bên mũi và cổ họng tôi, tôi bắt đầu cảm thấy như muốn ngủ và sau đó thì tôi không còn biết gì nữa.
      Tôi tỉnh giậy khi nghe tiếng gọi của vị bác sĩ:
- Mrs Nguyễn
Vị bác sĩ thấy tôi mở mắt nên nói tiếp: 
- Chúng tôi dùng máy bronchoscopy đưa vào lồng ngực của bà và đã thấy nơi máu phun ra nhưng vì máu phun ra nhiều quá và nó lại nằm sâu bên trong lồng phổi nên không thể hàn vết nứt được. Do vậy, tôi đã tạm thời chặn nơi đó lại. Bây giờ chúng tôi sẽ dùng thêm một phương pháp phẩu thuật khác để tìm vết nứt và hàn nó lại, phương pháp này gọi là Embolization hay còn gọi là Pulmonary angiography. 
       Pulmonary angiography là một dụng cụ y học khác dùng để tìm kiếm các động mạnh trong phổi khi có dấu hiệu ra máu trong phổi. Dụng cụ này với x-rays và một loại thuốc nhuộm màu đặc biệt để có thể nhìn thấy bên trong động mạnh. 

image
     Trên cơ thể của bệnh nhân, thường xuyên nhất là cánh tay hoặc ở háng. Trường hợp của tôi, bác sĩ dùng ống thông từ nơi háng cắt nhỏ trong một tĩnh mạch và chèn ống thông vào đó rồi đi xuyên qua các tĩnh mạch  và cẩn thận di chuyển lên và thông qua các buồng tim bên phải và vào động mạch phổi, dẫn đến phổi. Bác sĩ  nhìn thấy hình ảnh qua quang tuyến x-ray trực tiếp của buồng phổi trên một màn hình computer , và sử dụng chúng như một bản hướng dẫn.
     Một khi ống thông đi qua, thuốc nhuộm được tiêm vào ống thông. Hình ảnh X-ray được thực hiện rõ ràng thuốc nhuộm di chuyển qua các động mạch của phổi. Các thuốc nhuộm giúp phát hiện nơi có dòng  máu bị đứt và ở đó bác sĩ sẽ hàn vết nứt đó lại, máu sẽ được ngăn lại không cho chảy ra nữa.

        Cuộc phẩu thuật kéo dài 45 phút. Tôi được làm cho ngủ trong suốt thời gian phẩu thuật cho đến khi bác sĩ gọi tôi và cho tôi biết cuộc phẩu thuật xong với kết quả khả quan, tôi sẽ không còn bị ho ra máu nữa.
Vị bác sĩ Pulmonary angiography cho tôi biết vết mạch máu bị đứt nằm phía phổi bên trái của tôi, ngay dưới vú bên trái nằm ngay nơi cách nay 10 năm tôi bị breast cancer và là nơi tôi đã phải chịu hơn 30 lần radiation để diệt các mầm mống cancer nếu còn sót lại. Do vậy các mạch máu nơi đó bị yếu hơn các nơi khác trong thân thể của tôi. Và do tôi bị cao áp huyết mặc dù tôi uống thuốc tây về áp huyết  thường xuyên nhưng vì tôi dùng các loại herbs mà tôi không biết rõ phản ứng phụ của nó ra sao cho nên đã làm tăng áp huyết, một khi áp huyết bị tăng thì máu phải kiếm đường bung ra thì dĩ nhiên nơi nào mạch máu yếu nhất thì nơi đó bị bung ra. Đó là lý do bác sĩ cho tôi biết tôi bị đứt mạch máu ở phổi 

image

Tôi thật là xúc động và chân thành cảm ơn vị bác sĩ phổi bronchoscopy và bác sĩ phẩu thuật Pulmonary angiography cùng với các y tá trong hai ca phẩu thuật đã tận tình giúp và cứu mạng tôi thoát khỏi cơn nguy hiểm này.
Cũng như sự  lo lắng, chăm sóc tôi trong cơn hoạn nạn với đầy sự thương yêu của ông xã và 4 người con trai của tôi đã không ngại mệt nhọc mà ở cạnh tôi suốt thời gian tôi ở bệnh viện  quên ăn quên ngủ chỉ một lòng lo lắng cho tôi. Tôi vô cùng cảm kích họ. 
Cũng như sự hổ trợ của các vị Chư Thiên chung quanh tôi, chung quanh nhà tôi, ở trên trời, dưới đất, chung quanh bệnh viện và trong bệnh viện đã hỗ trợ tôi thoát khỏi cơn nguy hiểm này. Tôi vô cùng nhớ ơn họ. Nguyện xin hồi hướng tất cả các phước báu mà tôi đã thực hành từ bấy lâu nay để các vị Chư Thiên tùy hỉ thọ dụng.
Câu niệm Phật luôn luôn trong đầu tôi mãi mãi và mãi mãi: 
- Buddham saranam gacchami, Dhammam saranam gacchami, Sangham saranam gacchami - Con nương tựa với Phật, Con nương tựa với Pháp, Con nương tựa với Tăng.

Cuối cùng tôi luôn nhớ lời các con tôi nói khi đón tôi về nhà:
_ Mom, no more herbs please!!!
.
By Dương Tràng

27 thg 10, 2017

PHAN THIẾT QUÊ HƯƠNG TÔI - Nguyễn Thế Tân

                                                       
Thân tặng các bạn Thăng,Chiêu,CBình,Cẩn,
 KLiên và các thân hữu trên Facebook.
                                              *****
Tôi sinh ra và lớn lên từ quê hương biển mặn cực nam Trung bộ. Thành phố biển Phan Thiết quê tôi có dòng sông Cà Ty nước xanh biếc, êm đềm uốn lượn từ núi rừng Mường Mán, chảy qua trung tâm thành phố trước khi đổ ra biển cả.
 Bình thường khi mưa thuận gió hòa, dòng Cà Ty  rất hiền lành, nhưng những lúc trời giông bão lớn nó trở nên hung tợn với dòng nước cuồn cuộn chảy xiết cuốn phăng mọi thứ hai bên bờ, gây ra lụt lội tai hại như trận lụt năm Nhâm Thìn (1952). Trận lụt này cuốn trôi cây cầu sắt cũ, nó được thay bằng cây cầu lát ván . Sau này có cây cầu thứ ba là cầu Dục Thanh, người ta gọi nó là cầu Giữa (nằm giữa cầu Trần Hưng Đạo và cầu Dục Thanh). Gần đây, cầu Giữa được thay thế bằng cây cầu cáp treo. Cầu treo nối đường Lê Hồng Phong phía Bắc với đường Nguyễn Thị Minh Khai phía Nam nên được đặt tên là cầu Lê Hồng Phong. Hai bên chiếc cầu treo cách khoảng 500m là hai chiếc cầu “bê tông” cốt thép để phân luồng giao thông, tránh kẹt xe trong những giờ cao điểm và cũng để thuận lợi trong sinh hoạt của người dân hàng ngày.

                   Cầu treo Lê Hồng Phong

Dòng sông Cà Ty uốn lượn chia thành phố ra làm hai, bờ hữu ngạn và bờ tả ngạn. Đặc biệt bên tả ngạn, trong công viên cây xanh với những tán cổ thụ tươi mát, một tháp nước được xây dựng thời Pháp thuộc, đã hơn một trăm năm tuổi sừng sững vươn cao, tháp này được lấy làm biểu tượng cho thành phố Phan Thiết. Trải bao nắng mưa, sương gió tháp nước Vông Vang vẫn đứng vững là biểu tượng lịch sử quý giá, lâu đời đã dành cho thành phố này.


Bờ biển quê tôi có những đồi dương cát trắng và những rặng dừa xanh xóm Rạng kéo dài từ bờ biển Thương Chánh đến khu du lịch Mũi Né. Hàng năm tiếp đón du khách xa gần đến thăm viếng, nghỉ mát, tắm biển và thưởng thức hải sản sạch và tươi sống của vùng biển Phan Thiết danh tiếng này.
Trên đường đi từ Phan Thiết ra Mũi Né, trên đồi Ngọc Lâm có tháp Chàm và cao nhất là một tháp canh, nơi đây lúc xưa có lầu ông Hoàng nổi tiếng một thời. Đứng trên đồi nhìn ra biển cả, những con sóng cao bạc đầu trắng xóa chảy dài, cuộn tròn trên làn nước trong xanh biết trông rất đẹp.
Phan Thiết quê tôi có hàng ngàn hécta vườn thanh long của các thôn xóm nằm hai bên quốc lộ 1 và có nơi trải dài đến các thôn xóm gần dãy núi Trường Sơn hoặc ra gần bãi biển. Mấy năm gần đây, nông dân Phan Thiết đã làm cho cây thanh long ra trái đúng mùa và cả trái mùa bằng cách làm sáng vườn về ban đêm, nên gần như suốt năm trên những trụ thanh long nằm sai oằn những trái đỏ trên cây. Các trụ điện với hàng ngàn bóng đèn được thiết kế mỹ thuật nằm thẳng tắp song song với nhau, đêm đêm tỏa sáng lung linh từng hàng cây, quang cảnh như một thành phố nhỏ. Bên đường các đoàn xe tải nối đuôi nhau xuôi ngược, bốc dỡ hàng thanh long vừa thu hoạch để phân phối cho các đại lý xuất khẩu trong và ngoài nước.Đã hàng thế kỷ, Phan Thiết là nơi sản xuất nước mắm ngon, nổi tiếng trong cả nước.


Tôi còn nhớ kí ức năm 1962 khi tôi học đệ nhất B ở trường Văn Học của thầy Trần Bích Lan (nhà thơ Nguyên Sa) ở Sài Gòn. Các bạn nam nữ học cùng lớp thường trêu chọc đùa vui gọi tôi là “thằng Phan Thiết” hay “thằng nước mắm”. vì áo quần tôi mỗi lần từ Phan Thiết vào lớp học bao giờ cũng phảng phất mùi nước mắm. Đùa giỡn mãi rồi lâu ngày cũng thành quen, để rồi sau này tôi phải chịu chết danh cái tên ấy. Mãi cho đến ngày hôm nay, dù ở tuổi cổ lai hy, thỉnh thoảng bạn bè cũ lúc học ở trường Văn học có dịp gặp lại nhau ở Sài Gòn, cũng quen gọi cái tên ngày xưa của tôi là “thằng nước mắm”. Tôi hãnh diện với cái tên này vì nó mặn mà và thân thiện với lòng nhân ái của bạn bè đã khơi dậy và rót nhẹ vào lòng tôi biết bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của thời áo trắng. Ngoài nước mắm ra, quê tôi còn có đặc sản cốm hộc mà bạn tôi ,Nguyễn Đình Thăng, có bài CỐM HỘC PHAN THIẾT, một bài rất hay về món ăn truyền thống ngày Tết của người dân  Phan Thiết ( Báo PNCN số 38- 2008)  . Mạn phép bạn, tôi trích đoạn dưới đây : 

 "Người dân Phan Thiết quê tôi vốn rất tự hào với cốm hộc, bởi đó là một trong những món ẩm thực truyền thống không thể thiếu được trên bàn thờ tổ tiên mỗi khi tết đến. Những người sinh sống nơi xa, dù ở trong hoặc ngoài nước đều không quên dặn dò người thân gửi cho mình dăm bịch cốm để bày bàn thờ cho dúng thông lệ, và để khi ăn có thể nhớ lại hương vị quê nhà. Tuy không sang trọng, nổi tiếng đi vào văn thơ như cốm làng Vòng bọc lá sen xứ Bắc, nhưng cốm hộc không kém tinh tế trong các công đoạn chế biến và còn không thua cả về mặt hương vị quyến rũ.
Về đại thể , cũng như cốm Vòng, quà tết nổi tiếng xứ Bắc , nguyên liệu chính để làm cốm hộc cũng là nếp nhưng già nắng hơn. Nếp được đem rang cho nở bung ra tạo thành những hạt to xốp gọi là "nổ" .


         Nổ được cho vào thúng hay mẹt lớn để lượm bỏ đi những vỏ trấu, vỏ mày còn sót trước khi đem ngào đường. Người ta đun đường với nước trong các chảo lớn. Ban đầu , chỉ dùng đường thẻ, sau muốn cho đẹp mắt và bán có giá hơn , các chủ lò cốm chuyển qua dùng đường cát trắng .Khi đường gần " tới" , thời điểm mà chỉ người làm quen , có tay nghề mới biết , người ta cho vào chảo những miếng gừng và những miếng dứa ( thơm) nhỏ cắt lát , giã dập để cốm có mùi vị cay, chua dìu dịu , cái hương vị đặc biệt mà ai ăn rồi sẽ nhớ mãi .
      Tiếp theo là công đọan đóng cốm. Người ta dùng ván gỗ đóng các khuôn cốm giống như những khối vuông có cạnh khoảng 20 phân mét nhưng hai mặt rỗng. Sau khi cho cốm vào hộc , người đóng dùng một miếng gỗ rời ép chặt xuống cốm cho bằng phẳng. Tiếp theo , cốm được lấy ra xếp vào một tấm phên lớn, đem phơi nắng . Khi cốm đã khô, công đoạn cuối cùng là gói cốm. Giấy gói cốm tường là giấy bóng mờ hoặc giấy bóng kiếng đủ màu. Để hấp dẫn và bắt mắt hơn, người ta dán thêm một vài cái hoa văn lên hai đầu hộc cốm. Bây giờ ,mọi công đọan đã xong ,chỉ còn việc đem cốm đi bán .
Với trẻ con cốm hộc là một thứ quà rất hấp dẫn. Chúng muốn cốm hộc có quanh năm để được cha mẹ cho ăn thường, ăn hoài thứ quà vô cùng ngon miệng này. Nhưng mong muốn của chúng không thể xảy ra được, vì chỉ đến những ngày cận tết khoảng từ 20 tháng chạp đổ về, người ta mới bắt đầu sản xuất cốm. Khi còn bé, tôi vẫn cũng rất mê cốm hộc. Cứ đến ngày 23 tháng chạp âm lịch thế nào tôi cũng theo mẹ đi chợ tết để nhắc mẹ cho, vì chưa có năm nào mẹ quên cả. Cốm mua về được bố bày trang trọng trên bàn thờ để dâng cúng ông bà, tổ tiên. Khi hết ba ngày tết cúng tiễn ông bà đi xong, cha mẹ mới cho phép lấy cốm hộc ăn. Bịch cốm khá lớn nên bao giờ cũng phải cắt ra thành những miếng nhỏ, đưa mời nhiều người cùng ăn. Cha mẹ tôi thường nhâm nhi cốm hộc với trà tàu, trà sen. Còn tôi thích xin thêm một, hai miếng chạy ra đầu xóm để chia miếng ngon cùng mấy đứa bạn.
Cốm hộc là thức ăn đặc trưng của vùng đất Phan Thiết, là tinh hoa, truyền thống từ nhiều đời. Nó không chỉ là đặc sản ẩm thực ngày tết mà còn là nét văn hóa riêng của địa phương. Người dân quê tôi mỗi khi nhìn thấy cốm hộc là biết xuân đã về, biết tết sắp đến. Nhiều năm qua món quà truyền thống này tưởng chừng bị mai một, chìm vào lãng quên bởi ít thấy xuất hiện trên thị trường.
May thay hôm nay thứ quà truyền thống này đã được hồi sinh với cái tên khác. Cho dù cốm “dẻo gừng” hay “cốm hộc” thì cũng chỉ là cốm Phan Thiết quen thuộc mà thôi. Chắc có lẽ nhiều người xa quê nặng lòng với quê hương vẫn nhung nhớ khôn nguôi cái tên “Cốm hộc” ngày xưa do đã thân thương gần gũi tự bao đời. Nhưng xá gì cái tên gọi bởi trong tận cùng trái tim của những người dân thành hố biển, hình ảnh cốm hộc vẫn ngự trị in sâu như một giá trị tinh thần không bao giờ phai lạt.  ”
……………………….
 Phan Thiết quê tôi từ năm 1952 đã có trường trung học Phan Bội Châu. Nơi đây đã đào tạo ra những người con ưu tú cho đất nước. Những nữ sinh mang vẻ đẹp hiền lành, chất phác cắp sách đến trường với những tà áo trắng,mái tóc thề chấm ngang vai. Tôi rất hãnh diện là đứa con được đào tạo từ khóa 5 của ngôi trường nổi tiếng này!


Trong suốt thời gian ở Hà Nội trong cuộc hành trình trở về cội nguồn thăm viếng di tích lịch sử của các bậc tiền nhân, anh hùng dân tộc, cũng như thăm viếng danh lam thắng cảnh của đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến (vào những năm 2015, 2016, 2017), gặp lúc trời rét đậm với cái lạnh của Hà Nội thấu buốt tới xương,rồi đến mùa xuân mây mù, mưa phùn, khí hậu ẩm ướt, ít khi đi ra đường, rồi đến mùa hè nắng gắt bởi gió lào, tôi suốt ngày co rút nằm trong phòng trọ lúc nào cũng nhớ về Phan Thiết quê hương của mình , một thành phố đẹp mà không nơi nào có được !  Tôi ôm kỷ niệm  Phan Thiết vào lòng, ôn từng ký ức góp nhặt mà tôi nhớ được, đầy những tinh hoa của những người đi trước,của thầy tôi Trần Phụng Tường, cùng các bạn bè thân hữu ngày xưa  ở trường trung học Phan Bội Châu để viết bài này.

 

PHAN THIẾT

          Trích trong tập “thơ Trần Phụng Tường”

  Tôi đi tìm
 Hàng vông vang quàng khăn đỏ
 Màu môi tươi rói sắc xuân
 Dòng Cà Ty, ngôi công viên bé nhỏ
 Nắng lụa chập chùng...
 Lầu nước chênh vênh...
 Tôi đi tìm
 Con đường giữa: Gia Long
 Rộn ràng buôn bán chợ xuân
 Quang gánh trên vai tất tả
 Những nàng thôn nữ da “Buần quân”
 Tôi đi tìm
 Hàng dương Thương Chánh cũ
  Bình Hưng lởm chởm cánh buồm cao
 Từ biển khơi gió về lông lộng
 Tết đến rồi nghe cũng nôn nao
 Tôi đi tìm
 Ngôi trường Nam chốn cũ
 Tên học trò nhỏ ngu ngơ
 Lăng xăng bên chiếu bầu cua
 Quên cả nắng vàng...
 Quên cả tuổi thơ...
 Tôi đi tìm
 Một tà áo trắng
 Biển xanh sóng vỗ gọi tên em
 Ngọc Thạch trời cao mở rộng
 Nhớ nhung vị mặn môi mềm...
 Tôi đi tìm
 Gió mùa Đông Bắc ngày áp tết
 Ngưạ hoang sải vó trên cánh đồng
 Tân Xuân, Bình An, Cây Trôm gió hí
Gay gay se lạnh mùa đông
Tôi đi tìm
“Phan Thiết! Phan Thiết! Phan Thiết”
Anh sẽ về ôm siết lấy em
Trận mưa hôn như điên như, dại
Ta với mình
Khác nào biển cả với sao đêm


*****

NHỚ HOA VÔNG  VÀ CHIM SÁO

                          Nguyễn Thị Kim Liên


Đâu chỉ đỏ thôi còn nghễu nghện
Quyến chim, dụ trẻ nhất trên đời
Trẻ cúi nhặt hoa reo tở mở
Sáo hội trăm phương tấu ỏi trời!

Nghi có lõm rừng lòng phố thị
Tò mò lũ sáo kéo nhau về
Chao ôi sửng sốt màu vông lửa
Sà xuống vòng hoa sáo chết mê!

Ta bạn đâu rồi năm tháng ấy?
Vườn vông đã cỗi, sáo bay xa
Có ai cũng nhớ như ta nhỉ?
Bổi hổi trời xuân Phan Thiết xưa!

*****

MƯA
              Hoàng Công Bình

Mưa Phan Thiết không buồn như Huế
Mưa từng cơn xối xả vội vàng
……………………………….
Mưa Phan Thiết ít lần trọn buổi
Không lê thê dai dẳng nặng nề
Mưa để nhớ rằng trời có nước
Mưa vì thương cây cỏ bạc màu
Mưa cho em xanh thêm màu tóc
Mưa cho ta có một ngày thường
Mưa Phan Thiết, mưa vào cuối hạ
Để dáng trời thon thả mây trôi
Để nắng về gặp mưa bối rối
Để em thành mộng mỵ kiêu sa
Mưa Phan Thiết, mưa như muốn nói
“Rằng người ơi,
                  Người ở đừng về”
*****

                   
       
                         Đường về trường cũ bâng khuâng nhớ         
                           Xế bóng rêu phong nhân ảnh mờ

*****

                 Cà Ty gợn sóng xanh màu ngọc
                Tháp nước lung linh tím nắng chiều

*****
Phan Thiết là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, nơi mà tôi sinh ra sống từ móm cơm nhai và bầu sữa mẹ, và ở nơi đây tôi được thầy cô dạy dỗ, các bạn bè yêu thương, nên tôi đã lớn khôn và trưởng thành như hôm nay.
Dù hiện tại tôi phải sống xa nơi quê cha đất tổ, lòng tôi lúc nào cũng hướng về cố hương. Tôi luôn luôn ôm ấp hai chữ Phan Thiết vào lòng. Với tôi các nơi tôi đã sống và đi qua thì không nơi nào đẹp bằng Phan Thiết
Lòng tôi bỗng rưng rưng nhớ da diết quê hương Phan Thiết. Thành phố biển thật tuyệt vời, miền thùy dương cát trắng yêu dấu của tôi. Giờ  Phan Thiết đã có xiết bao đổi thay nhưng tôi vẫn vô vàn nhung nhớ khôn nguôi như nhà thơ Lê Ngữ từng viết:

  …..   Phan Thiết bây giờ, sao lắm đổi thay,
          Chỉ còn biển. Muôn đời là vẫn thế !
          Chỉ còn em. Ngạc nhiên rồi e lệ !
          Khi thấy tôi đứng dưới mái hiên nhà ..!!!
          Phan Thiết tôi thương vào tận thịt da,
          Thương những cơn mưa, tắm truồng thuở nhỏ,
          Thương bước chân hoang, đêm này đêm nọ,
          Đường phố khuya hiu hắt bóng tôi về …!
          Phan Thiết tôi thương gánh bún nhà quê,
          Thương gói bắp hầm, tuổi thơ đói khổ.
          Thương mẹ một thời, gian lao lam lủ,
          Tủi phận nghèo. Thôi chẳng dám thương ai !
          Phan Thiết tôi thương đồi cát chạy dài,
          Thương những vườn dừa nên thơ, xóm Rạng.
          Thương ai hai mùa dầm mưa dãi nắng,
          Thương vô cùng. Phan Thiết của tôi ơi !!!

                                   Hà Nội, 23 tháng 8 năm 2017
                                                              NguyễnThế Tân





21 thg 10, 2017

NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN

    
       Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây - chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. 



    Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.




      Một người lớn tuổi hơn kể : “Trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm. Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng."

      Một người bạn già khác lại nói: “Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”

      Ở góc độ ký ức đô thị hẳn nhiều người không bao giờ quên hình ảnh xe xích lô máy.Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây - chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.

      Theo tìm hiểu thì xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Chiếc xích lô máy ngày xưa với nhiều màu sơn sặc sỡ, xe có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá. Thành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ. Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu... có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.
      

     Ngày nay với chủ trương cấm lưu thông xe cũ nhằm tạo điều kiện để đưa một loại xấu xí nhất thế giới là xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, thì xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá. Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự. “Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết!”
        Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt - đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước đang trên đà phát triển hiện nay; thôi thì níu kéo làm cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy. Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm.
                                                
Trần Tiến Dũng


HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...

HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..