25 thg 11, 2019

THƯƠNG NHỚ PHAN THIẾT


PhanThiết Quê hương - Đất nước - Con người 

            Trên tuyến đường sắt Bắc-Nam, chiếc tàu "Thống-Nhất" lưu thông theo lộ trình thường xuyên thì phải ngừng lại ở tại nhà ga Mương-Mán cách thành phố Phan-Thiết 12km, để phục vụ đón đưa những hành khách đi đường từng đã hoặc sẽ đặt dấu chân kỷ niệm lên miền quê hương nước mắm. Nói cách khác, kể từ ngày Phan-Thiết biết cựa mình thức giấc để phát triển, mở mang trở thành một vùng đất du lịch, thì giờ đây, đã có thêm hơn hàng con số triệu du khách bốn phương tìm dịp đến nơi nầy để tham quan các thắng cảnh nổi tiếng bằng với những lộ trình, và bằng với nhiều phương tiện khác nhau. 
             Ngược dòng thời gian, nếu ngày xưa phần đông người ta thường nói hình ảnh của cái tĩn nước mắm là biểu tượng cho vùng đất Phan-Thiết, thì ngày nay biểu tượng đó đã bị thay đổi vào bằng với những màu sắc kỳ quan đa dạng khác mang tính chất thiên nhiên có vẻ đẹp nên thơ, thừa sức để quyến rũ được thị hiếu của rất nhiều người. Theo tổ chức hành chánh vào năm 1999, thì thị xã Phan-Thiết đã được nâng cấp trở thành thành phố trung tâm của tỉnh Bình-Thuận, và gồm có 14 phường, 4 xã. Về địa lý, thì nó nằm ở miền duyên hải cực Nam của miền Trung có diện tích tự nhiên là 206,45km2 (đang dự trù mở rộng lên thêm 276,270km2 vào năm 2015 cùng con số đầu người tăng theo ước lượng là 312.000) với chiều dài ven bờ biển là 57,40km, và chiều dài của quốc lộ 1A xuyên qua địa phận là 7km. Phan-Thiết nằm cách Nha-Trang chừng 250km, cách Hồ-Chí-Minh chừng gần 200km và cách Hà-Nội 1518km theo đường bộ. Ngoài ra, Phan-Thiết còn có quốc lộ 55 đi tới Vũng-Tàu, quốc lộ 28 nối liền với miền đất ở cao nguyên. Và nếu muốn nói theo cách khác, thì vùng đất Phan-Thiết cũng nằm cùng trên vĩ độ với rặng núi đoạn cuối cùng của dãy Trường-Sơn ở tận xa về phía Tây.

          Và như ai cũng biết, tỉnh Bình-Thuận xưa kia vốn là dải đất cuối cùng của vương quốc Chămpa nhưng về sau lại được sáp nhập vĩnh viễn vào Đại-Việt. Do vậy, cho nên bây giờ những di tích của các ngôi tháp Chàm còn ở quanh vùng chính là dấu ấn rực rỡ biểu tượng cho nền văn minh, văn hóa ở địa phương từng đã có một bề dày lịch sử vàng son trong thời kỳ quá khứ. Tuy nhiên, chừng nửa thế kỷ trước đây thì ít có ai có thể nghĩ ra rằng trong tương lai, thì các ngôi tháp Chàm đó sẽ là một kho tàng quý hiếm để thu hút con số du khách ở khắp mọi nơi tìm đến để vui thú tham quan.




Tháp Chàm Po-Sah-Inư ỏ cạnh núi Ngọc-Sơn

          Và cũng không được biết có phải là do sự ngẫu nhiên nào mà sau một sự kiện nhật thực hi hữu, thì người ta mới nhận thấy ra rằng tiềm năng du lịch của mảnh đất Phan-Thiết rất là phong phú. Ngày nhật thực toàn phần ấy xảy ra vào ngày 24-10-1995, lúc bấy giờ, các nhà khoa học về thiên văn được biết chính xác là nếu đứng quan sát ngay tại toạ độ địa dư Mũi Né, hoặc núi Tà-Dôn thì sẽ được nhìn thấy rõ ràng hơn bất cứ chỗ nào hết.Để có thể dễ dàng theo dõi, từ những phút giây hồi hộp diễn biến vô cùng ngoạn mục về hiện tượng tuần hoàn của thiên nhiên kỳ ảo. Và ngày đặc biệt đó cũng là ngày đầu tiên, mà Phan-Thiết đã có dịp được đón nhận một số thành phần du khách người nước ngoài (gồm cả các nhà khoa học, phóng biên bào chí) đến quan sát, nghiên cứu, cùng với hàng vạn người trong nước háo hức kéo nhau đến Mũi Né để quan chiêm.
          Từ đó về sau, cái tên của mảnh đất Phan-Thiết đột nhiên bắt đầu được người ta chú ý tìm thấy trong các chương trình quảng bá rầm rộ về du lịch tại những tháp Chàm, các cồn cát trắng tinh hoặc đỏ, đến bãi biển êm đềm có cảnh quan sinh hoạt thuyền chài nhộn nhịp ở tại địa phương nầy. Nơi, mà từ xưa nay từng đã được nổi danh với những làng nghề truyền thống chuyên làm nước mắm.



Các thùng làm nước mắm ngày nay

          Hiện giờ, tại những nhà sản xuất làm nước mắm có thương hiệu lớn thì người ta đã cải thiện rất nhiều về điều kiện trong quy trình chế biến theo đúng tiêu chuẩn chất lượng và an toàn vệ sinh thực phẩm. Và cũng như cách phối trí dụng cụ bên ngoài sạch sẽ, làm giảm thiểu rất nhiều về các mùi hôi xông ra từ trong các nhà thùng. Tùy theo bí quyết áp dụng khác nhau của các thương hiệu mà người ta cần phải dùng đến những phụ gia để làm tăng thêm hương vị, sắc màu của nước mắm. Như nào là thính, củ riềng, ớt, quả thơm, nước màu, thậm chí còn có cả ruốc hay ruột cá để thâu ngắn được thời gian trong công đoạn chế biến thành nước mắm. Tuy nhiên, nói chung không riêng gì ở Phan-Thiết mà trong cả nước ta hiện nay, thì nghề làm nước mắm cũng vẫn hãy còn đang áp dụng với phương thức cổ truyền bằng quy trình chế biến thô sơ, kéo dài thời gian cho nên hiệu quả về kinh tế có thể nói là quả thực còn thấp kém.



 
Tỉn đựng nước mắm ngày xưa

        Đối với người VN, nước mắm là một loại ẩm thực quốc túy của dân tộc đã có từ lâu đời vả chủ yếu được làm bằng nguyên liệu hải sản cá và muối. Tuy nhiên, người ta thường dùng những loại cá cơm than vì nó có thân hình nhỏ dễ dàng bị phân rữa mau lẹ, lại thơm ngon và có độ đạm rất cao so với các loại cá khác. Tùy theo công thức chọn lựa trộn pha theo tỉ lệ giữa cá và muối để trong thùng, và khi xong rồi người ta gọi đó là chượp. Phần trên của chượp, thì người ta phủ lên cá kè đã được kết lại thành hình như một tấm chiếu. Kế tiếp, lại rải phủ thêm một lớp muối nữa trước khi cài lên lớp vỉ tre, và sau cùng dùng vật nặng thường là tảng đá để đè xuống. Sau một thời gian gần cả năm, có khi phải chờ đợi lâu hơn nữa để cho thủy phân xong xương cá, thì người ta mới lấy hết được nước mắm ở trong thùng hay trong lu. Nước mắm chảy ra đợt đầu gọi là nước mắm nhỉ, thì lúc nào cũng thơm ngon hơn là các đợt về sau. Hiện nay, tại Phan-Thiết có ba khu vực làng nghề nước mắm ở tại phường Thanh-Hải, phường Hàm-Tiến - Mũi Né và khu chế biến nước mắm có tầm vóc quy mô hơn ở Phú-Bài.




Làng chài ở Mũi Né

      Ngày trước, khi người ta có dịp đến Phan-Thiết thì họ sẽ không bao giờ quên lợi dụng ngay cơ hội để mua một vài chai nước mắm đem về nhà. Còn bây giờ thì khác, người ta lại phải tự mình đi tìm đến với Phan-Thiết bằng nhiều phương tiện rồi ở lại đó để nghỉ ngơi, tham quan các thắng cảnh địa phương nổi tiếng ở quanh vùng duyên hải. Đất Phan-Thiết ngày nay đã có những quần thể du lịch thể thao, vượt sóng, leo núi, câu cá, đánh gôn cùng với những khu nghỉ dưỡng hiện đại, các khách sạn cao cấp theo tiêu chuẩn quốc tế để đáp ứng đầy đủ nhu cầu cho mọi thành phần du khách.





Bãi biển Hòn Rơm

           Đặc biệt, là hình ảnh của khách sạn bốn sao Novotel Phan-Thiết giờ đây bất ngờ được hàng chục triệu người nghe biết tới. Vì nơi đó đã phát sinh ra nguyên nhân cho một câu chuyện tình éo le, trắc trở, và đã trở thành một đề tài thời sự sinh hoạt xã hội vô cùng lý thú, hấp dẫn. Để cho hầu hết mọi người nào thích tò mò, muốn tìm hiểu về cuộc đời của một cậu bé tí hon ở tại địa phương, nay bỗng dưng trong một sớm chiều thì đã trở thành một nhà đại tỉ phú của Việt-Nam hiện đang sinh sống trên đất nước Hoa-Kỳ...





Đây là khách sạn Novotel Phan-Thiết*

         Trở lại sự hình thành của dải đất Bình-Thuận kể từ khi được sáp nhập vào Đại-Việt cho đến bây giờ, cho dù đã từng có nhiều nhân vật anh hùng hào kiệt xả thân làm đẹp quê hương, nhưng người ta rất tiếc là đã rất khó tìm thấy chứng tích còn lại được ghi chép một cách rõ ràng trong danh sách người hiền sở tại. Ngoại trừ trường hợp của Nguyễn-Thông (1827-1884), là một nhà danh sĩ trí thức nhiệt tình yêu nước từng giữ chức Phó Đề-Đốc chống giặc xâm lăng Pháp dưới triều vua Tự-Đức. Ông cũng là người từng treo ấn từ quan, vì bất mãn bọn gian thần nhưng vẫn được triều đình trọng dụng lại mời ra phục chức.
          Vào năm 1881, sau cùng ông được bổ nhiệm đi làm làm Phó sứ điển nông kiêm Đốc-học tỉnh Bình-Thuận. Các tác phẩm chính của ông để lại cho đời sau gồm có: Việt sử thông giám cương mục khảo lược, Khâm Định nhân sự kim giám, Dương chính lục, Kỳ xuyên thi sao, Kỳ duyên văn sao và Ngọa du sào tập. Ông là người sinh ra ở Gia-Định nhưng qua đời ở tại Bình-Thuận, mộ phần của ông bây giờ nằm ở trên đồi Ngọc-Lâm, dưới chân núi Ngọc-Sơn đối diện với tháp Po-Sah-Inư.
          Mặt khác, hầu hết phần đông du khách đến tham quan Phan-Thiết thì chỉ thường được nghe qua nhiều hơn về lịch sử của vương quốc Chămpa hiện còn in dấu ấn bằng những ngôi tháp rêu phong. Nói chung trong toàn tỉnh Bình-Thuận, thì hình như hầu hết mọi người dân đều đã từng làu thông lịch sử văn hóa lâu đời của người Chămpa với nhóm di tích tháp Po-Sah-Inư, đền thờ Po-Klong-Mơhnai và hàng trăm bảo vật cung đình của vua Chăm và hoàng hậu hiện còn lưu lại sau cùng.



 
Nghệ sĩ Chăm trình diễn văn nghệ

          Lịch sử của Chămpa đã có từ năm 192, và sau khi đã trải qua bao thời kỳ hưng phế cho đến thế kỷ thứ 19, thì chỉ có trong giai đoạn (1627-1651) khi chúa Chăm là Po-Rome xưng vương và cưới công chúa Ngọc-Hoa con gái của chúa Nguyễn-Phúc-Nguyên, thì quan hệ ngoại song phương giữa Việt-Chăm được diễn ra tốt đẹp. Tuy nhiên, sau một thời gian dài tiếp nối đó thì lại cũng đã có xảy ra nhiều sự xung đột lẫn nhau, và mãi cho đến khi dưới triều đại của vua Minh-Mạng, thì đúng vào năm 1832 chính là cột mốc cuối cùng mà vương quốc Chămpa không còn tồn tại.

Lãnh thổ Chămpa trải qua nhiều thời kỳ

Chămpa
năm 1000
Chămpa
năm 1471
Chămpa
năm 1832

      
          Phan-Thiết ngày nay đang trên đà khởi sắc nhờ lợi thế có ven biển sạch đẹp, có khí hậu quanh năm nắng ấm, có thắng cảnh thiên nhiên và trục giao thông thuận tiện. Cho nên ngay từ đầu thập niên trong thiên niên kỷ thứ ba, thì chính quyền nơi đây cũng đã kịp thời dấy lên một phong trào kêu gọi nhiều dự án đầu tư du lịch. Và nhờ vậy, mà bây giờ bộ mặt thành phố Phan-Thiết đã hoàn toàn khác lạ hơn xưa với nhiều công trình chỉnh trang thành phốkhang trang, mới mẻ như mở rộng được không gian dễ nhìn với hình ảnh náo nhiệt quen thuộc hằng ngày của ba thành phần sắc dân chính là Việt-Chăm-Hoa hòa đồng sinh hoạt nơi phố phường chợ búa. Phần đông du khách người nước ngoài đến đây, thì họ thường thích đi tham quan thành phố bằng xe xích lô đạp. Còn du khách trong nước, thì họ sẽ không bỏ qua dịp để đến tìm thú vui ở khu phố Tây lạ mắt đã dần được thành hình trên con đường Nguyễn-Đình-Chiểu ở khu Hàm-Tiến. Và tìm đến các quán ăn hải sản ngay tại trong châu thành, để thưởng thức các đặc sản như mực một nắng chấm với nước mắm, trái thanh-long, bánh căn, bánh rế, cốm hộc, dông cát nướng sa tế, cùng với các loại gỏi cá mai, cá đục, cá suốt pha trộn theo kiểu địa phương.
         Ngoài ra, họ sẽ còn có dịp để được nghe người dân địa phương kể chuyện, giới thiệu ra những ưu thế về con số kỷ lục trên quê hương Bình-Thuận của họ mà không ở nơi nào có.



 
Bộ xương cá ông dài nhất ở VN

           Chẳng hạn như ở đây, là nơi có con số resort và khách sạn nằm trải ra thật dài theo ven biển. Là nơi, có xương cá ông dài 22m, nặng 65 tấn được đánh giá là lớn nhất của VN và của cả vùng Đông-Nam-Á. Là nơi, có thương hiệu nước mắm đầu tiên ở trong nước. Là nơi, có diện tích trồng thanh-long nhiều nhất ở VN. Là nơi, có nước suối khoáng nổi tiếng Vĩnh-Hảo. Là nơi, có bãi đá Cổ-Thạch với nhiều hình dạng sắc màu v.v.




Bãi đá Cổ-Thạch

          Sau cùng, là nơi có những đồi cát Mũi Né xinh đẹp luôn luôn thay hình đổi dạng bên cạnh bể khơi màu xanh lục quyện cùng trời đất bao la.




Đồi cát bay ở Mũi Né

        Từ lâu, có rất nhiều du khách từng đi ra tham quan Phan-Thiết nhưng họ chỉ biết có Mũi Né chứ chưa hề lê gót chân vào thành phố Phan-Thiết bao giờ. Sự kiện nầy thực ra cũng chẳng có gì là lạ, vì họ chỉ đi theo tour ngắn một ngày, cho nên họ cần phải cố tranh thủ thời gian để tìm hiểu, mục kích về các thắng cảnh ở quanh vùng hơn là có nhu cầu cần phải đi vào thăm viếng thành phố. Hơn thế nữa, vì một khi đã đến với Mũi Né rồi thì họ kể như đã bị lôi cuốn vào trong các cảnh quan thiên nhiên bên cạnh bầu không khí trong lành. Theo vị trí địa hình, thì Mũi Né nằm ở về phía Đông-Bắc của Phan-Thiết và cách trung tâm thành phố 22 km. Từ một nơi duyên hải hoang vắng, lác đác chỉ có vài xóm dân chài nghèo cùng với những đồi cát đỏ không thuận tiện về mặt giao thông. Vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn, Mũi Né đã vươn mình phát triển rất nhanh và trở thành một trung tâm du lịch nổi tiếng hàng đầu ở Phan-Thiết, và cũng là một địa điểm du lịch có tầm vóc quốc gia được rất nhiều du khách kể cả người nước ngoài tìm đến để nghỉ ngơi, thư dãn. Mũi Né ngày nay được coi như là một đứa con cưng, và cũng là một phường giàu có nhất của thành phố Phan-Thiết.





Bãi biển Đồi Dương cạnh trung tâm thành phố Phan-Thiết

            Và bây giờ nói riêng về mặt khác, tuy ngày nay đặc sản của địa phương là nước mắm Phan-Thiết từng đã bị nước mắm Phú-Quốc cạnh tranh ráo riết trên thương trường. Nhưng lợi thế của nước mắm Phan-Thiết là đã có mặt lâu đời, và ở trên đất liền có trục giao thông thuận tiện, nên đã có dịp gần gũi hơn đối với thành phần du khách nước ngoài biết tới nhiều hơn dù họ không mua. Ngoài ra, còn đối với du khách trong nước trước khi du hành tới Phan-Thiết, thì họ lại biết thêm chi tiết còn có nhiều chỗ khác nữa mà họ sẽ tìm đến tham quan như nào là: tháp nước Phan-Thiết, tháp Po-sah-Inư, tháp Chăm Phố-Hài, mộ tiền hiền Nguyễn-Thông, trường Dục-Thanh, lầu ông Hoàng, bãi đá ông Địa, ngọn hải đăng Kê-Gà, Hòn Rơm, đồi cát Mũi Né, núi Tà-Cú, suối nước khoáng Vĩnh-Hảo, đảo Phú-Quý v.v. Và họ cũng đã từng có nghe qua về giai thoại của một câu chuyện tình buồn ngày xưa ở địa phương nầy của nhà thơ Hàn-Mạc-Tử, mà bây giờ xác thân của ông hiện an nghỉ nghìn thu ở tại tận Ghềnh-Ráng, Qui-Nhơn.





Ngọn hải đăng Kê-Gà

            Hơn thế nữa, họ còn biết cả thời điểm nào để chọn đi tham quan đúng vào các dịp có xảy ra lễ hội mừng Xuân ở trên sông Cà-Ty của người Kinh, lễ hội Nghinh Ông của người Hoa và lễ hội Katê của người Chăm ở tại địa phương nầy.





Lễ hội Katê của người Chăm

         Theo nguồn tin thống kê của sở VHTTDL tại địa phương, thì trong năm 2012 vừa rồi, toàn tỉnh Bình-Thuận đã đón nhận được 3,141 triệu lượt du khách, đạt doanh thu 4.358 tỉ đồng. Trong đó có khoảng 341.160 lượt du khách nước ngoài, chủ yếu họ chỉ đến Phan-Thiết và khu vực Mũi Né.




Biển ở đảo Phú-Quý

            Ngoài ra, từ gần thập niên trở lại đây thì Bình-Thuận cũng đã thực hiện kế hoạch khai thác tốt đẹp ngành công nghiệp dầu khí trên các mỏ dầu Emerald, Ruby, Rạng Đông, Sư Tử Trắng, Sư Tử Nâu, Sư Tử Vàng, Sư Tử Đen và còn đang tiếp tục thăm dò tìm các mỏ dầu khác ở quanh vùng. Riêng mỏ dầu Sư Tử Đen, thì có trữ lượng dầu rất lớn nhất và hiện nay mỗi ngày có thể khai thác lên tới 90.000 thùng dầu thô.




Giàn khoan dầu

             Còn về đảo Phú-Quý từ lâu cũng được nằm trong khu quy hoạch xây dựng lên một hệ thống chế biến dầu, dự trữ dầu thô và nhựa làm đường. Hơn thế nữa, tuy thời điểm bén nhạy nầy làm cho ngành nghề đánh bắt hải sản thường gặp phải ít nhiều trở ngại khó khăn, nhưng người dân chài địa phương cũng quyết liên kết bám biển thành lập các tổ, đội để hỗ trợ cho nhau khi gặp phải vấn đề. Và cảng Phú-Quý hằng ngày đều tập nập, với các hình ảnh sinh hoạt quen thuộc của những tổ, đội ngư dân lướt sóng ra khơi. Tuy nhiên, nếu tách riêng ra từng địa phương thì Phan-Thiết là một ngư trường lớn của Bình-Thuận được thiên nhiên ưu đãi về vùng có khí hậu tự nhiên phù hợp lý tưỏng với công nghệ nghề làm nước mắm ngon, có hương vị đặc trung nổi tiếng từ lâu. Do vậy, mà Phan-Thiết lại còn có thêm những nguồn lợi tức chính thâu được đem về từ trên biển cả. Đó là chưa kể đến những ruộng muối truyền thống, ngành nghề canh tác nuôi trồng thủy sản tôm, mực, sò điệp, sò lông v.v. Thêm nữa, về khoáng sản thì địa lý quanh vùng Phan-Thiết (nói riêng) như Hàm-Tiến còn có mỏ Imenít-Zircon, đá Mico-granít ở Lầu Ông Hoàng, mỏ cát thủy tinh ven biển có trữ lượng đến khoảng 18 triệu tấn chưa được khai thác đúng mức.
         Phan-Thiết ngày nay mặc dù không thể so bì được với những thành phố du lịch phát triển tiến bộ đàn anh, nhưng người ta vẫn có thể nói bây giờ Phan-thiết là một dải đất giàu có, đang trên đưòng khởi sắc với một tương lai đầy hứa hẹn.




Hình ảnh Phan-Thiết về đêm

         Trở lại câu chuyện như đùa, là một cậu bé tí hon ở Phan-Thiết đột nhiên trở thành vị đại gia với tài sản kếch sù từng một thời đã được hầu hết báo chí trong nước lẫn hải ngoại lấy làm đề tài khai thác rất ăn khách trong một thời gian kỷ lục. Và mọi tình tiết nầy, không khỏi đã phải làm cho rất nhiều người lấy làm vô cùng ngạc nhiên khi thích thú theo dõi đến nỗi phải vui hứng, và đặt ra thành câu nói tiếu lâm rằng là bạc tiền mà cũng biết phù thịnh chớ chẳng phù suy! Vì Phan-Thiết hiện nay là một trong những thành phố sung túc, phát triển rất nhiều so với các thành phố còn nghèo khác.
        Năm 2009, trong liên hoan phim Tribeca trình chiếu tại Hoa-Kỳ, nhà đạo diễn Alexis Spraic có cho ra mắt về một tài liệu "Shadow Billionaire"(Tỉ phú ẩn mình) dài 90 phút, ghi lại cảnh huyên náo về pháp lý diễn ra sau cái chết của Larry Lee Hillblom (1943-1995). Đây là một đoạn phim được nhiều người quan tâm chia sẻ về tính công khai đi qua mọi sự tranh cãi, về mối quan hệ huyết thống cha con trong chứng tích khoa học chủng tử di truyền. Và mới đây, vào khoảng đầu năm 2012, nhà văn James Duncan Scurlock cũng cho phát hành một cuốn sách có tựa đề "King Larry: The life and Ruins of a Billionaire Genius" ("Vua Larry: Cưộc đời và sự đổ nát của một nhà tỉ phú thiên tài") nói về cuộc đời và sự nghiệp của nhà tỉ phú Larry Hillblom đã qua đời vào ngày 21-5-1995 trong một tai nạn thủy phi cơ giữa biển khơi ở gần đảo Saipan. Và mãi cho đến nay, vẫn chưa tìm được thi hài.
           Vậy câu chuyện của nhân vật Larry Hillblom ở tận Mỹ-Châu nói trên có liên quan gì đến giai thoại của cậu bé Lory dưới đây, từ một đứa bé quê nghèo bỗng dưng đã được trở thành một nhà đại tỉ phú Việt-Nam ở tại Phan-Thiết? Lẽ dĩ nhiên, câu giải đáp tiếp theo sẽ không kém phần lý thú và hấp dẫn để cho người ta có dịp nghiệm lại về cuộc sống trăm năm trong cõi người ta với ý nghĩa vô thường theo lẽ đạo.
          Trước đây hơn bốn thập niên qua, thì cũng đã có một vụ ông Hoàng-đế xứ Trung-Phi (Centrafricaine) tìm lại được đứa con rơi là Martine ở tại Gia-Định, trong lúc mà nàng công chúa đang làm nghề bốc vác bao xi măng trong nhà máy xi măng Hà-Tiên ở tại Thủ-Đức. Sau đó 23 năm thì vào năm 1995 cũng có xảy ra câu chuyện ngược lại, là một cậu bé tí hon Việt-Nam bị bỏ rơi đi nhờ pháp lý truy tìm nguồn gốc của cha là một nhà tỉ phú Mỹ vừa mới qua đời để khiếu kiện, để xin được quyền thừa hưởng gia tài.




Đây là hình của cậu bé Lory,
là một trong những người giàu có nhất
trong cộng đồng người VN ở nước ngoài.

(Ảnh chụp cùng mẹ là Nguyễn-Thị-Bé)

         Và người cha của Nguyễn Bé Lory không ai khác hơn là ông Larry Lee Hillblom, một doanh nhân người Mỹ thành đạt công danh và đã trở thành tỉ phú. Cách nay hơn hai mươi năm, Larry Hillblom từng có đến nhiều nơi ở VN để điều nghiên về tiềm năng phát triển du lịch địa phương, sau cùng ông đã chọn hai địa điểm là Đà-Lạt và Phan-Thiết để đầu tư vào ngành dịch vụ khách sạn và vui chơi giả trí. Nói riêng tại Phan-Thiết, vào năm 1992 ông mua lại khách sạn Vĩnh-Thủy và đổi tên lại là Novotel sau khi đã tân trang đẹp đẽ đạt tiêu chuẩn nâng cấp thành loại 4 sao. Khoảng thời gian 1992-1993, trong lúc đang còn đứng ra trực tiếp đôn đốc thực hiện hoàn hảo công trình, thì ông có để ý quan tâm đến một nhân viên phục vụ trong khách sạn tên là Nguyễn-Thị-Bé lúc ấy vừa tròn 18 tuổi. Và hậu quả sau cùng, là Nguyễn-Thị-Bé đã bị mang thai và sinh ra Nguyễn-Bé Lory.
          Câu chuyện chỉ có vậy tưởng chừng như đã được kết thúc vào trong sự lãng quên, vì khi bé Lory ngày càng lớn lên thì đã biết sống an phận cuộc đời bên cạnh những cồn cát, bể khơi êm ả vắng người. Lúc ấy thì hình bóng của người cha, thì Lory chưa hề được một lần nhìn thấy. Còn mẹ, là Nguyễn-thị-Bé cũng đã làm lại cuộc đời và hạnh phúc có con bên cạnh người chồng mới sau nầy. Tuy nhiên, không ngờ sau khi cái chết của ông chủ Novotel được tung ra, thì mẹ của Lory là Nguyễn-Thị-Bé mới hay tin nên liền tìm bằng mọi cách để nhờ trung gian liên lạc chứng minh rằng bé Lory chính là con của máu huyết của nhà tỉ phú Hillblom. Lúc bấy giờ, hầu hết các báo chí VN đều nhảy vào bắt đầu nhập cuộc bằng với những thiên phóng sự kéo dài thật ly kỳ, hấp dẫn và đã lôi cuốn được rất nhiều sự hiếu kỳ của hàng triệu độc giả.
            Còn ở tại Mỹ, sự qua đời của H illblom cũng đã làm dấy lên một cuộc tranh cãi rất lâu dài về quyền thừa kế của những đứa con rơi của ông. Hơn thế nữa, vì khó khăn trong việc tìm kiếm ADN cho nên thời gian đành phải tiếp tục kéo dài thêm một thời gian nữa. Tuy nhiên, cuối cùng nhờ có thêm kẽ hở của luật pháp (ở địa phận Saipan thừa nhận quyền thừa kế của những đứa con rơi có cùng gen với cha mẹ) mà Lory đã cùng với ba đứa trẻ khác. Là một đứa ở Guam và hai đứa ở Phi-Luật-Tân đều được phán quyết của Tòa-án liên bang Hoa-Kỳ chấp nhận cho hưởng quyền thừa kế, để chia gia tài của Larry Hillblom ngoài phần di chúc của người quá cố. Riêng phần của Nguyễn-Bé Lory vào đúng năm 2013 thì đã đến 18 tuổi trưởng thành, và sẽ có đầy dủ tư cách pháp nhân để được hưởng toàn bộ số tiền thừa kế là 60.000.000 dollars sau khi trừ thuế lợi tức và thuế liên bang. Hiện nay Lory và mẹ đều nhập quốc tịch Hoa-Kỳ, hiện đang cư ngụ tại thị trấn Mariana thuộc đảo Saipan nước Mỹ.
                  Giờ đây, đối với xã hội Việt-Nam thì Nguyễn-Bé Lory của Phan-Thiết được coi như là mộtkẻ đương thời đang nắm trong tay một sự nghiệp khổng lồ. Và hiện nay Nguyễn-Bé Lory không còn là một trẻ thơ nữa, mà cậu đã lớn lên trở thành một người thanh niên học thức có tầm hiểu biết, để suy nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa cuộc đời trong xã hội. Nói riêng, là về hoàn cảnh định mệnh của cá nhân mình xuất thân ra từ ở một nơi xóm nhỏ góc làng ven biển cả.
             Vả lại, là trong năm 2011 thì Nguyễn-Bé Lory cũng đã có trở về thăm lại quê hương, bùi ngùi khi nhìn lại từng cảnh vật mến yêu kỷ niệm ngày thơ ấu. Và đã có những lời thổ lộ tâm tình cảm động, với hoài bảo sẽ thực hiện ở mai sau...

                                                                                           An-Tiêm MAI-LÝ-CANG
                                                                                                         (Paris)

26 thg 10, 2019

THƯƠNG NHỚ BẠN XƯA - BÁC SĨ NGUYỄN SĨ ĐỨC ĐÃ ĐI XA.......


       Do những nguyên nhân ngoài ý muốn,Mru tôi hay hung tin Bs Nguyễn Sĩ Đức, cựu học sinh PBCPT, đã đột tử tại nhà riêng số 99 Trần Quang Diệu Quận 3 thành phố Hồ Chí Minh quá trễ vì Đức mất sáng sớm ngày 09/10 nhưng chiều 24/10 tôi mới biết qua cú phôn của bạn Lê Quang Chiêu . Tôi gọi ngay cho bác sĩ Lê Thiệu Hùng ,bạn thân PBC tốt nghiệp Y khoa cùng khoá với Sĩ Đức.Hùng xác nhận tin xấu và cho hay do gia đình hạn chế thông báo nên bạn cũng vào Sài Gòn trễ không kịp dự tang lễ.



      Sáng 25/10,đến nhà riêng của Sĩ Đức ,tôi không gặp bà xã của Đức nhưng được con gái lớn tiếp chuyện rất chân tình ,cảm động. Cháu kể lại cái chết của bố đến rất bất ngờ : " Ăn sáng xong, bố kêu choáng váng,đo thấy huyết áp cao nên uống thuốc cho hạ .Uống xong vẫn hoa mắt ,mệt mỏi bèn đi nằm nhưng cứ lịm đi và lạnh người .Cháu nghe ngực thấy hình như tim bố ngừng đập,hoảng quá vội cùng mẹ chở bố tới Bệnh viện An Sinh ,số 10 Trần Huy Liệu gần nhà nhất, nhưng rất tiếc bác sĩ bệnh viện chịu thua bảo bố đã tử vong do vỡ mạch máu não..."
      Hỏi thăm tình hình sức khỏe gần đây,con gái Đức cho hay sau lần té gãy chân lần 2,gãy cả 2 chân ở phần xương ống, Đức rất được gia đình chú ý bồi dưỡng và chăm sóc đi đứng cẩn thận hơn nửa năm trời ,lần lượt bỏ được xe lăn rồi cả chống nạng tưởng sẽ rất tốt đẹp nhưng nào có ai học được chữ ngờ...
       Hỏi về mặt tinh thần, con gái Đức đồng ý với tôi " Những năm sau này, bố cháu tâm không an. Đúng như bác nói,từ sau vụ bị địa phương ngăn trở hành nghề bác sĩ tư tại nhà rồi bị Sở Y Tế thành phố đòi phạt cả trăm triệu mới được cấp giấy phép nên bố lúc nào cũng trầm mặc, phần ưu tư về công việc ,phần buồn không lo được chi phí "đầu tiên" cho đứa con út theo học y khoa trong nước hầu nối nghiệp cha phải đưa nó sang Úc học nghề đầu bếp bất đắc dĩ. Lại còn buồn vì nó bảo tốt nghiệp xong sẽ xin việc tại chỗ , không muốn trở về nước "
        Tôi chào con gái Đức rồi cáo từ vì ngồi khá lâu mà chị Đức chưa thấy về nhà.Trước khi từ giã, tôi bảo cho bác chụp tấm ảnh bàn thờ bố cháu làm kỷ niệm .
       Trên đường về,lòng tôi nao nao, buồn và thương xót người bạn già. Sĩ Đức ra đi không một lời trối trăng với vợ con,đứa con út đang học tại Australia không kịp về nhìn bố lần cuối trước giờ lâm chung. Một dấu hỏi đến với tôi trong buổi nói chuyện hôm nay khi con gái Sĩ Đức cho hay Nguyễn Thị Minh Ngọc, cô em gái ruột ,văn sĩ,nghệ sĩ,diễn viên nổi tiếng một thời với đủ thứ giải thưởng văn chương, điện ảnh, truyền hình, sân khấu chuyên nghiệp trong và ngoài nước cũng không có mặt trong đám tang.



        Nhớ lại năm nào chung lớp đệ nhất B ( Sĩ Đức chuyển từ 1 tỉnh Bắc Trung phần thi ngang vào trường PBCPT), tôi và bạn bè mến Đức ở tính hiền lành, chân thật, tốt bụng. Khi ra đời bạn là 1 bác sĩ giỏi có y đức được nhiều bệnh nhân ca ngợi. Có điều chỉ vì mảnh giấy hành nghề mà bạn làm ăn trắc trở, kinh tế gia đình khó khăn .Bạn bè PBC đồng khoá hiểu Sĩ Đức, đều rất thông cảm ,chẳng ai trách bạn không về Phan Thiết họp mặt truyền thống tối Mồng Bốn Tết hoặc ít khi tham dự Họp nhóm với bạn bè PBCPT thường trú tại Sài Gòn.
Hôm nay Sĩ Đức đã đi xa...

Đi trước bạn bè ....
Tuổi già hạt lệ như sương...
Muôn nhớ nghìn thương...
Bạn ơi có biết.........

24 thg 9, 2019

CÀ PHÊ TỎI ĐEN ĐÀ LẠT

      Cà phê... là thức uống từ hạt cà phê.. rang.. xay nhuyễn.. pha với nước nóng......Bây giờ. có loại thức uống do người Nhật chế từ ...củ tỏi vì quen nên gọi là cà phê Tỏi giống màu sắc và cách pha chế... nhưng không phải từ hạt cà phê,,,,mà từ Tỏi. Mời các bạn cùng chia sẻ......


     Một người đàn ông Nhật Bản đã phát minh ra loại cà phê chế từ tỏi mà không chứa cafein, được cho là món quà đặc biệt cho những phụ nữ mang thai hoặc người nghiện cà phê hay uống vào ban đêm.


       Theo tờ channel news aisa,Yokitomo Shimotai, 74 tuổi là tác giả của phát minh đặc biệt này. Ông cho biết cà phê tỏi ra đời sau một lần ông nấu ăn làm cháy một miếng bít tết và tỏi cách đây 30 năm.
Sau đó ông thử dùng muỗng nghiền nát tỏi rồi cho vào nước nóng. Kết quả vô cùng ngạc nhiên khi uống nó có “hương vị như cà phê”.

       Sau khi nghỉ hưu, Shimotai bắt đầu nghiên cứu và sau nhiều lần thử nghiệm, ông đã tạo ra công thức cà phê tỏi hoàn hảo khoảng 5 năm trước.


Ông Yokitomo Shimotai, 74 tuổi, là ngưỠi phát minh ra cà phê tỠi

                                             
        Ông Yokitomo Shimotai, 74 tuổi, là người phát minh ra cà phê tỏi.Yokitomo Shimotai chia sẻ để làm nên cà phê có một không hai này nói ông phải rang tỏi bằng lò nung điện, sau đó tỏi được làm nguội, xay và pha như cà phê.
       Năm 2015, Shimotai đã xin cấp bằng sáng chế phương pháp chế cà phê tỏi và cho ra mắt rộng rãi vào đầu năm nay.
       Yokitomo Shimotai nói: “Đây là thức uống đầu tiên loại này trên thế giới. Nó không chứa cafein nên tốt cho người muốn uống cà phê ban đêm hoặc cho phụ nữ mang thai”.
Mặc dù được chế biến từ tỏi nhưng thức uống không khiến hơi thở có mùi vì nó đã được rang kỹ.
       Hiện cà phê tỏi có mặt tại 2 cửa hàng lưu niệm ở tỉnh Aomori, Nhật Bản hoặc đặt hàng qua điện thoại, một gói pha được một ly có giá 324 Yen tương đương khoảng hơn 65.000 đồng.
          Cà phê vốn là thức uống khoái khẩu, quen thuộc với mọi người và được đánh giá là một trong những loại đồ uống ngon nhất thế giới. Với công dụng kích thích tế bào thần kinh, cà phê giúp cho não bộ hoạt động tốt hơn, mất cảm giác buồn ngủ và mắt cũng trở nên tinh tường hơn. Hiện nay trên thế giới có rất nhiều loại cà phê nhưng trong số đó, loại chiếm được cảm tình nhất và được săn lùng nhiều nhất chính là

CÀ PHÊ TỎI ĐEN.


     Cà phê Tỏi Đen được pha bằng nước tinh chất của tỏi đen kết hợp với vị thơm ngon của cà phê, khiến cà phê tỏi đen rất được lòng thực khách. Nói đến đây, chắc hẳn khá nhiều người vẫn còn mơ hồ về khái nhiệm tỏi đen và công dụng của nó, vì tỏi là một loại gia vị quen thuộc trong chế biến món ăn và có màu trắng ngà. Còn tỏi đen thì sao?



Tỏi đen là một loại “siêu tỏi” được “phù phép” từ loại tỏi tươi bình thường.

       Các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng, tỏi đen – loại tỏi sau khi được lên men từ tỏi bình thường, sẽ trở thành loại kháng sinh cực mạnhCó tác dụng chống oxy hóa, ngăn ngừa các bệnh về tim mạch, tăng cường chức năng của gan, bàng quang, lưu thông máu, hỗ trợ tiêu hóa. Đặc biệt, hoạt chất Allicin có trong tỏi đen giúp kháng lại các bệnh về hô hấp, nhiễm trùng cực tốt.




       Tỏi đen dùng tốt nhất là vào buổi sáng, khi bụng đang trống rỗng nên khi sự kết hợp độc đáo giữa sản phẩm dinh dưỡng tỏi đen với hương vị cà phê truyền thống, đã trở thành loại cà phê vì sức khỏe rất được ưa chuộng trên thế giới.


      Chính vì vậy, khi Đà Lạt xuất hiện quán cà phê tỏi đen đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo tín đồ cà phê.


Cà phê Tỏi Đen Đà Lạt 

         Cà phê Tỏi Đen Đà Lạt nằm tại 318 Bùi Thị Xuân (ngay bùng binh ngã 5 Đại Học Đà Lạt). Với không gian nằm trên cao, view nhìn ra ngã 5 nhộn nhịp, bạn có thể thỏa sức “chụp choẹt”, biến nơi đây thành thánh địa để cho ra đời những tấm hình ảo tung chảo. 






           Sở dĩ quán lấy cái tên Tỏi Đen là vì khi đến đây bạn không những được thưởng thức vị cà phê “trứ danh” mà còn có thể chọn cho mình một đĩa mì Ý tỏi đen, kem tỏi đen, atiso tỏi đen…cũng hấp dẫn không kém.
                                                            

2 thg 9, 2019

Trà dư tửu hậu cùng bạn bè đọc lại một bài thơ ĐƯỜNG

HOÀNG HẠC LÂU 黃鶴樓 ( Lầu Hoàng Hạc)

Tác giả :Thôi Hiệu
***

        
        Thuở học trò ,thơ Đường đối với tôi còn mơ hồ lắm bởi thơ chữ Hán chỉ được đọc thêm . Thời sinh viên , thơ Đường là một trọng tâm năm thứ nhất ban văn chương VN buộc tôi quan tâm tìm hiểu. Ngoài những bài giảng nghe trên giảng đường ,sinh viên phải đọc thêm một số sách liên quan.Trong những sách tham khảo thì "Thơ Đường" của gs Trần Trọng San là cơ bản. Những sinh viên nghèo, chỉ dám tìm đọc tại thư viện vì tác phẩm này có đến 3 tập .Một bài thơ được đa số sinh viên ưa thích là bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu thời Thịnh Đường. Bài thơ rất hay được nhiều nhà thơ,nhà văn cả nước ca ngợi và dịch ra tiếng Việt .Bản thân tôi thích nhất bản dịch của thi sĩ Tản Đà bởi 2 câu cuối được dịch hay tuyệt vời chẳng khác nào những hàng châu ngọc trong kho tàng ca dao Việt Nam:

"Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai? "


Ngay lúc đương thời ,bài thơ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hiệu đã rất nổi tiếng và được ca tụng tới mức độ khiến một thi bá như Lý Bạch còn nghẹn lời không dám viết về lầu Hoàng Hạc nữa và sau này còn được Kim Thánh Thán (nhà phê bình văn học nổi tiếng cuối đời Minh ,đầu đời Thanh) ngợi ca là “bút pháp tuyệt kỳ, tác phẩm đệ nhất cổ kim trong thơ Đường luật của văn học Trung quốc .”
Chuyện người xưa đắc đạo cưỡi hạc về trời chỉ là truyền thuyết . Cái hiện thực lầu Hoàng Hạc còn mãi mai sau. Mộng và thực,thần thoại với nhân gian quấn quít gắn bó với nhau xuyên suốt bài thơ . Hạc vàng bay đi không hề trở lại trong khi mây trắng vẫn nổi trôi trên bầu trời trước sau đâu khác. Bối cảnh bài thơ đầy màu sắc, đường nét, mây nước lung linh, bóng cây rõ nét, cỏ xanh mướt một màu.Có thể nói đường nét và màu sắc bao quát cả trời đất . Cộng thêm thời gian lặng lẽ trôi, thoáng cái trời đã trở về chiều gieo vào lòng khách tha hương một nỗi buồn xa vắng ...

*** Nguyên tác bài thơ Hoàng Hạc lâu

黃鶴樓

昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。

_Diễn âm Hán-Việt bài thơ Hoàng Hạc lâu

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

_Bản dịch của Tản Đà

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.
Hạc vàng đi mất từ xưa,
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.
Hán Dương sông tạnh cây bày,
Bãi xưa Anh Vũ xanh dày cỏ non.
Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?


_Bản Dịch Của Vũ Hoàng Chương

Xưa Hạc Vàng bay vút bóng người,
Nay lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi.
Vàng tung cánh hạc đi đi mãi,
Trắng một màu mây vạn vạn đời.
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu,
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi.
Gần xa, chiều xuống, đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!

***
_Hoàng Hạc Lâu:(黃鶴樓)

     Hoàng Hạc Lâu là tên một ngôi lầu danh tiếng ở Trung Quốc, tọa lạc tại quận Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc trên núi đá nổi cao của dòng sông Trường Giang. Lầu nầy là một trong những kiến trúc nổi tiếng của Trung Quốc . Trong thời kỳ chính biến loạn binh, Hoàng Hạc Lâu bị hủy hoại tất cả 12 lần . Truyền thuyết cho rằng tiên ông Phí Văn Vi thường cỡi hạc vàng ngao du nơi đây . Một hôm tiên ông cỡi hạc bay ngang qua Vũ Hán rồi dừng lại trên Đồi Rắn để ngắm cảnh, một bên là Trường Giang bên kia là Ngũ Hồ . Sau nầy từ nơi ấy người ta xây lên một ngọn tháp đặt tên là Hoàng Hạc Lâu . Đây là một thắng cảnh tuyệt đẹp, bao la hùng vĩ, thơ mộng . Lầu được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo làm tăng thêm vẻ đẹp và sự hấp dẫn, các tao nhân mặc khách thuờng viếng nơi nầy để đề thơ, ngắm cảnh trong đó có Thôi Hiệu và Đỗ Phủ .
     Tương truyền rằng, Lý Bạch (cũng là một nhà thơ nổi tiếng cùng thời với Thôi Hiệu) khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ cảm tác, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:
Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.

Dịch nghĩa:
Trước mắt thấy cảnh không tả được
Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu.


***
Mời các bạn đọc nghe bài hát Hoàng Hạc Lâu qua chất giọng như tiếng hạc vút cao của nữ ca sĩ Quỳnh Giao .Khó có thể tìm thấy người hát nào có thể trình bày một cách "hay tuyệt vời" như vậy.Phải chăng chính bởi cô hiểu cảm được nỗi niềm trong từng câu thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, từng nốt nhạc của nhạc sĩ Cung Tiến để rồi bằng trái tim yêu nghệ thuật cộng với tài năng của mình ,cô đã hát xuất thần với chất giọng thấm sâu vào lòng những người thưởng thức.




25 thg 8, 2019

ĐỜI - C’EST LA VIE - CÁI GÌ QUÝ NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI

     ***
 Thuở còn học bậc trung học ,tôi được thầy Tường, thầy dạy môn Pháp văn của tôi dưới mái trường PBC PT ,giảng rất kỹ câu tán thán : “Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Thầy minh họa cho chúng tôi bằng những thực tế trong cuộc sống và tóm kết bằng câu :”Đó là cuộc đời”. 


Sau năm 1975 , thế hệ học sinh dưới chế độ xã hội chủ nghĩa được mở rộng tầm hiểu biết về cái cao quý nhất của con người là sự sống câu nói nổi tiếng của nhân vật Paven trong tiểu thuyết “Thép đã tôi thế ấy” :
Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng : Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. 
Câu châm ngôn này đến nay vẫn được rất nhiều người ưa thích. 
_Vậy thì cái gì quý nhất trong cuộc đời ? Muốn trả lời câu hỏi này trước hết chúng ta hãy tự hỏi mình rằng kiếp sống con người sướng hay khổ ? 
Ông cha ta thủa trước từng khẳng định rằng cuộc sống con người khổ nhiều hơn sướng bởi từ bao đời nay con người đều khóc ngay từ ngày đầu mới sinh ra đời như cụ Nguyễn Công Trứ đã viết :

“Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe
Trần có vui sao chẳng cười khì “


Thế nên đã sống trên đời rồi ai cũng sẽ phải có những trận mưa to xối xả vào cuộc sống của mình . Nhưng, nếu bạn cứ ngẩng đầu kiên định ,bất chấp khó khăn thì sẽ vượt qua tất cả.Nếu có trượt ngã và bổ nhào xuống đất bu đầu chảy máu, hãy gượng dậy ,đừng gục ngã,cứ hành động, cứ bước đi.Rồi sẽ qua đi,khó khăn nhất sẽ ở phía sau miễn bạn làm hết sức ,hết khả năng của mình. Và cuối cùng..." Thất bại là mẹ thành công". Như vậy cuộc sống con người có sướng có khổ .Ai muốn cuộc sống sung sướng thì phải chịu khổ trước đã.Song đó không phải là quy luật sống bất di bất dịch bởi không ít người lao động vất vả mà suốt cuộc đời vẫn không thoát khỏi cảnh sống cơ hàn .Nỗi khổ của họ chỉ có thể giải thích rằng “Đời là thế - Đời , C’est la vie“ hoặc trách cứ " Trời không có mắt ".
     Ấy vậy cũng không thiếu cảnh ngộ éo le cuộc đời có những người vì sống khổ quá nên không muốn sống nữa .Họ không cầu trời khấn Phật xin sống lâu,sống thọ mà xin cử thần chết mau đến với mình vì "Sống thế này thà chết sướng hơn". Không biết tự bao giờ "Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế " đã trở thành truyện ngụ ngôn trong văn học Việt Nam nhưng nó lý giải có lý có tình câu nói "Thà chết sướng hơn".Nguyên văn câu chuyện dài nhưng người viết xin được tóm tắt thế này :  

*** Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế 
Một con muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát.Chết, dẹp lép.Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà lại bay vút lên trời xanh, tìm đến Thượng Đế khóc lóc:
_ Thưa ngài,con có làm chi nên tội đâu mà bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngàicứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
_Thưa không. Hoàn toàn không. Đám muỗi đực tụi con là dân “chay trường”. Suốt đời chỉ sống nhờ mật hoa mà thôi.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện.
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được “chích” muỗi cái nữa.
Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ một lát, lẩm bẩm:
- Nếu vậy …thà chết sướng hơn !.!.!...! 
         Nghe chơi cho vui thôi ,tưởng là thế chứ ngãm lại xem ý sâu sắc lắm các bạn ạ . Sống trên đời người ta thiên về khuynh hướng tìm sướng bởi sống mà không sướng thì sống làm gì.Ở một vài nước nào đó trên thế giới ,được biết qua sách báo ,còn có ân huệ cho tử tội (nam) trước giờ lên máy chém ngoài bữa ăn ngon còn được phép "lên giường" với vợ hoặc một người phụ nữ bất kỳ để sướng lần cuối cuộc đời .Ở nước ta đâu đó vẫn còn có tập tục ( hay hủ tục) người vợ cưới hầu non phục vụ cho ông chồng già của mình hoặc người con trai hiếu thảo (?) dẫn bố đi chơi gái "giối già".Những sự việc ấy há chẳng phải di lụy từ lối sống hay nhân sinh quan phong kiến tích lũy lâu đời ảnh hưởng hay sao ?
      Nhưng chúng ta nỗ lực cả một đời, rốt cuộc là vì điều gì? Thực sự để hiểu được câu nói đó lại không phải là chuyện dễ dàng. Rất nhiều người ,kể cả những người nổi tiếng trên thế giới, khi sa cơ lỡ vận, tới phút cuối đời mới chợt hiểu ra mình sống vì điều gì. Câu hỏi cho vấn đề này, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đang truy tìm lời giải đáp.

      _ Chuyện về Alfred Nobel 


Cách đây rất nhiều năm, có một người đàn ông đang ngồi đọc báo buổi sáng. Chợt ông kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy tên của mình trong mục... tin cáo phó. Hóa ra, tờ báo nọ đã có một sự nhầm lẫn khủng khiếp. Ông càng sốc hơn khi thấy tên mình xuất hiện trên trang nhất của nhiều tờ báo. Khi lấy lại được sự bình tĩnh, ông bắt đầu đọc để xem người ta viết gì về mình. 
Bản tin cáo phó đã mô tả rằng "Vua của thuốc nổ đã chết", hay "Ông ấy là thương nhân tử thần". Vì ông là người phát minh ra thuốc nổ, nên việc người ta đặt cho ông những danh hiệu ấy không có gì là lạ. Tuy nhiên, cái tên "Thương nhân tử thần" đã khiến ông phải suy nghĩ. 
"Đây là cách mình sẽ được nhớ đến ư?", người đàn ông tự hỏi bản thân. Chẳng lẽ trong mắt người đời, ông chỉ là kẻ buôn bán cái chết thôi sao? Không thể phủ nhận rằng công việc đó đem lại cho ông nhiều tiền, nhưng điều đó có nhiều ý nghĩa không, khi nhắc đến ông, người ta chỉ nghĩ ngay tới thuốc nổ, tới sự chết chóc, sự tang thương? 
       Ông quyết định rằng mình sẽ không thể để mọi chuyện diễn ra như vậy, đây không phải là điều ông muốn người ta nhớ đến ông sau khi ông từ giã cõi đời. Người đàn ông quyết định thay đổi. 
Từ hôm đó trở đi, ông bắt đầu nỗ lực hết mình để đem lại hòa bình trên thế giới. Ông viết di chúc, đem tài sản của mình để lại cho hậu thế, để vinh danh và cảm ơn những người đã có các công trình nghiên cứu vĩ đại, phục vụ cho lợi ích của nhân loại. Giờ đây, chẳng một ai trên thế giới lại không biết đến ông, đến tên của ông. Và đọc đến đây chắc hẳn quý bạn đã đoán ra người đàn ông ấy là ai rồi. Ông tên Alfred Nobel (1833 - 1896), nhà hóa học, nhà phát minh, kỹ sư, thương nhân người Thụy Sĩ, người đã khai sinh ra Giải thưởng Nobel. 
Ai sống trên đời, dù giàu hay nghèo, rồi cũng đều sẽ có ngày nhắm mắt xuôi tay, trở về với cát bụi, chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì. Duy chỉ có một điều khác biệt, đó là hình ảnh của họ trong mắt những người còn lại. Những ký ức đó sẽ là bất tử. 
      _Chuyện về ông chủ hãng phim Kodak 
Xin được kể với các bạn một câu chuyện khác .Trên thế giới, nơi nào cũng có hiệu bán máy chụp hình và phim Kodak. Nếu các tiệm ở Đông phương đóng thì ở Tây phương mở cửa bán, tiệm ăn còn đóng cửa chứ phim Kodak thì không bao giờ nghỉ.
Ở trên tầng lầu cao nhất của tòa nhà tại New York, ông chủ hãng phim Kodak ngồi nghĩ đến các ngân hàng lớn dều có tiền của mình ký gởi, trương mục tài chánh kết sù của ông muốn lấy ra lúc nào cũng được. Tài khoản thâu nhập của ông không tính theo mỗi năm, mỗi tháng mà tính theo mỗi giây dồng hồ. Ông muốn gì cũng được cả, và có nhiều thế lực. Người nào muốn ra tranh cử ngay cả tổng thống Mỹ cũng đều phải nhờ vào sự hậu thuẩn, giúp đỡ tiền bạc của ông. Mọi thứ trên đời nầy ông dều có, mọi người thấy ông vui mừng nhưng có lần ông cho biết ông có rất nhiều sự đau khổ và bất an.
Sau cùng ông đi du lịch khắp thế giới dể khuây khỏa và hy vọng tìm được một sự bình an nào đó cho chính mình. Kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới rồi mà buồn khổ hình như lại càng nặng thêm. Tuyệt vọng và nản lòng nên tư tưởng dại dột hiện dến với ông. Trên đường trở về lại Mỹ quốc, ông đã nhảy xuống biển tự tử.
          _Xin thêm vào bài viết câu chuyện vui vui có liên quan đến vấn đề chúng ta đang bàn.
Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: "Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc vất vả nhưng không phải cho ông mà là cho tôi."
     _Qua 3 câu chuyện trên đây ,các bạn thử dành một khoảng thời gian suy nghĩ và thành thật trả lời câu hỏi sau đây cho chính bản thân mình :"Điều gì thật sự quý nhất trong cuộc đời ? Sanh hay bệnh, lão, tử ? Tiền tài hay danh vọng, vật chất, tình yêu ? “
Để trả lời câu hỏi này có thể phải đề ra một câu hỏi khác mang tính định hướng :” Điều gì quan trọng trong cuộc sống của bạn ? “ Câu trả lời tương ứng được đưa ra đó chính là mục đích sống của bạn. Nếu mục đích sống của bạn là sự giàu có thì tiền bạc là quan trọng nhất. Nếu mục đích sống của bạn là có địa vị cao trong cuộc sống thì sự thăng tiến trong sự nghiệp là điều quan trọng nhất. Còn nếu đó là hạnh phúc thì gia đình và tình yêu là quan trọng nhất…Thế nhưng các bạn ơi,“Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Cho nên nếu người ta hỏi một người trong cơn đói, đó sẽ là thực phẩm. Với một kẻ nào đang lạnh, đó sẽ là hơi ấm. Và nếu một ai đang cam chịu cô đơn, chắc chắn đó sẽ là sự gần gũi với người khác.
       _Thật ra, trên đời này có rất nhiều điều quý giá, khi ta đang có chúng, ta không cảm thấy gì cả, chỉ khi mất đi, ta mới nhận ra giá trị thật sự của chúng. Vì thế, điều quý giá nhất trên đời là thứ đã mất đi hoặc sắp mất đi. Chính vì thế chúng ta phải biết nâng niu, biết trân trọng những gì con đang có trong tay, biết giá trị thật sự của chúng, biết trân trọng những giây phút hiện tại và những trải nghiệm quý giá có được mỗi ngày, không để chúng mất đi rồi mới thấy hối tiếc. 
*** 
     Kết thúc bài ,người viết xin mượn "Câu chuyện bán đá" của hai thầy trò tiểu hòa thượng để chúng ta cùng ngẫm suy và rút ra bài học cho mỗi người . 
( Mời Click xem video đính kèm  bên dưới )


HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...

HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..