25 thg 11, 2019
26 thg 10, 2019
THƯƠNG NHỚ BẠN XƯA - BÁC SĨ NGUYỄN SĨ ĐỨC ĐÃ ĐI XA.......
Do những nguyên nhân ngoài ý muốn,Mru tôi hay hung tin Bs Nguyễn Sĩ Đức, cựu học sinh PBCPT, đã đột tử tại nhà riêng số 99 Trần Quang Diệu Quận 3 thành phố Hồ Chí Minh quá trễ vì Đức mất sáng sớm ngày 09/10 nhưng chiều 24/10 tôi mới biết qua cú phôn của bạn Lê Quang Chiêu . Tôi gọi ngay cho bác sĩ Lê Thiệu Hùng ,bạn thân PBC tốt nghiệp Y khoa cùng khoá với Sĩ Đức.Hùng xác nhận tin xấu và cho hay do gia đình hạn chế thông báo nên bạn cũng vào Sài Gòn trễ không kịp dự tang lễ.
Sáng 25/10,đến nhà riêng của Sĩ Đức ,tôi không gặp bà xã của Đức nhưng được con gái lớn tiếp chuyện rất chân tình ,cảm động. Cháu kể lại cái chết của bố đến rất bất ngờ : " Ăn sáng xong, bố kêu choáng váng,đo thấy huyết áp cao nên uống thuốc cho hạ .Uống xong vẫn hoa mắt ,mệt mỏi bèn đi nằm nhưng cứ lịm đi và lạnh người .Cháu nghe ngực thấy hình như tim bố ngừng đập,hoảng quá vội cùng mẹ chở bố tới Bệnh viện An Sinh ,số 10 Trần Huy Liệu gần nhà nhất, nhưng rất tiếc bác sĩ bệnh viện chịu thua bảo bố đã tử vong do vỡ mạch máu não..."
Hỏi thăm tình hình sức khỏe gần đây,con gái Đức cho hay sau lần té gãy chân lần 2,gãy cả 2 chân ở phần xương ống, Đức rất được gia đình chú ý bồi dưỡng và chăm sóc đi đứng cẩn thận hơn nửa năm trời ,lần lượt bỏ được xe lăn rồi cả chống nạng tưởng sẽ rất tốt đẹp nhưng nào có ai học được chữ ngờ...
Hỏi về mặt tinh thần, con gái Đức đồng ý với tôi " Những năm sau này, bố cháu tâm không an. Đúng như bác nói,từ sau vụ bị địa phương ngăn trở hành nghề bác sĩ tư tại nhà rồi bị Sở Y Tế thành phố đòi phạt cả trăm triệu mới được cấp giấy phép nên bố lúc nào cũng trầm mặc, phần ưu tư về công việc ,phần buồn không lo được chi phí "đầu tiên" cho đứa con út theo học y khoa trong nước hầu nối nghiệp cha phải đưa nó sang Úc học nghề đầu bếp bất đắc dĩ. Lại còn buồn vì nó bảo tốt nghiệp xong sẽ xin việc tại chỗ , không muốn trở về nước "
Tôi chào con gái Đức rồi cáo từ vì ngồi khá lâu mà chị Đức chưa thấy về nhà.Trước khi từ giã, tôi bảo cho bác chụp tấm ảnh bàn thờ bố cháu làm kỷ niệm .
Trên đường về,lòng tôi nao nao, buồn và thương xót người bạn già. Sĩ Đức ra đi không một lời trối trăng với vợ con,đứa con út đang học tại Australia không kịp về nhìn bố lần cuối trước giờ lâm chung. Một dấu hỏi đến với tôi trong buổi nói chuyện hôm nay khi con gái Sĩ Đức cho hay Nguyễn Thị Minh Ngọc, cô em gái ruột ,văn sĩ,nghệ sĩ,diễn viên nổi tiếng một thời với đủ thứ giải thưởng văn chương, điện ảnh, truyền hình, sân khấu chuyên nghiệp trong và ngoài nước cũng không có mặt trong đám tang.
Nhớ lại năm nào chung lớp đệ nhất B ( Sĩ Đức chuyển từ 1 tỉnh Bắc Trung phần thi ngang vào trường PBCPT), tôi và bạn bè mến Đức ở tính hiền lành, chân thật, tốt bụng. Khi ra đời bạn là 1 bác sĩ giỏi có y đức được nhiều bệnh nhân ca ngợi. Có điều chỉ vì mảnh giấy hành nghề mà bạn làm ăn trắc trở, kinh tế gia đình khó khăn .Bạn bè PBC đồng khoá hiểu Sĩ Đức, đều rất thông cảm ,chẳng ai trách bạn không về Phan Thiết họp mặt truyền thống tối Mồng Bốn Tết hoặc ít khi tham dự Họp nhóm với bạn bè PBCPT thường trú tại Sài Gòn.
Hôm nay Sĩ Đức đã đi xa...
Đi trước bạn bè ....
Tuổi già hạt lệ như sương...
Muôn nhớ nghìn thương...
Bạn ơi có biết.........
24 thg 9, 2019
CÀ PHÊ TỎI ĐEN ĐÀ LẠT
Cà phê... là thức uống từ hạt cà phê.. rang.. xay nhuyễn.. pha với nước nóng......Bây giờ. có loại thức uống do người Nhật chế từ ...củ tỏi vì quen nên gọi là cà phê Tỏi giống màu sắc và cách pha chế... nhưng không phải từ hạt cà phê,,,,mà từ Tỏi. Mời các bạn cùng chia sẻ......
Sau khi nghỉ hưu, Shimotai bắt đầu nghiên cứu và sau nhiều lần thử nghiệm, ông đã tạo ra công thức cà phê tỏi hoàn hảo khoảng 5 năm trước.
Một người đàn ông Nhật Bản đã phát minh ra loại cà phê chế từ tỏi mà không chứa cafein, được cho là món quà đặc biệt cho những phụ nữ mang thai hoặc người nghiện cà phê hay uống vào ban đêm.

Theo tờ channel news aisa,Yokitomo Shimotai, 74 tuổi là tác giả của phát minh đặc biệt này. Ông cho biết cà phê tỏi ra đời sau một lần ông nấu ăn làm cháy một miếng bít tết và tỏi cách đây 30 năm.
Sau đó ông thử dùng muỗng nghiền nát tỏi rồi cho vào nước nóng. Kết quả vô cùng ngạc nhiên khi uống nó có “hương vị như cà phê”.
Sau khi nghỉ hưu, Shimotai bắt đầu nghiên cứu và sau nhiều lần thử nghiệm, ông đã tạo ra công thức cà phê tỏi hoàn hảo khoảng 5 năm trước.

Ông Yokitomo Shimotai, 74 tuổi, là người phát minh ra cà phê tỏi.Yokitomo Shimotai chia sẻ để làm nên cà phê có một không hai này nói ông phải rang tỏi bằng lò nung điện, sau đó tỏi được làm nguội, xay và pha như cà phê.
Năm 2015, Shimotai đã xin cấp bằng sáng chế phương pháp chế cà phê tỏi và cho ra mắt rộng rãi vào đầu năm nay.
Yokitomo Shimotai nói: “Đây là thức uống đầu tiên loại này trên thế giới. Nó không chứa cafein nên tốt cho người muốn uống cà phê ban đêm hoặc cho phụ nữ mang thai”.
Mặc dù được chế biến từ tỏi nhưng thức uống không khiến hơi thở có mùi vì nó đã được rang kỹ.
Hiện cà phê tỏi có mặt tại 2 cửa hàng lưu niệm ở tỉnh Aomori, Nhật Bản hoặc đặt hàng qua điện thoại, một gói pha được một ly có giá 324 Yen tương đương khoảng hơn 65.000 đồng.
Cà phê vốn là thức uống khoái khẩu, quen thuộc với mọi người và được đánh giá là một trong những loại đồ uống ngon nhất thế giới. Với công dụng kích thích tế bào thần kinh, cà phê giúp cho não bộ hoạt động tốt hơn, mất cảm giác buồn ngủ và mắt cũng trở nên tinh tường hơn. Hiện nay trên thế giới có rất nhiều loại cà phê nhưng trong số đó, loại chiếm được cảm tình nhất và được săn lùng nhiều nhất chính là
CÀ PHÊ TỎI ĐEN.

Cà phê Tỏi Đen được pha bằng nước tinh chất của tỏi đen kết hợp với vị thơm ngon của cà phê, khiến cà phê tỏi đen rất được lòng thực khách. Nói đến đây, chắc hẳn khá nhiều người vẫn còn mơ hồ về khái nhiệm tỏi đen và công dụng của nó, vì tỏi là một loại gia vị quen thuộc trong chế biến món ăn và có màu trắng ngà. Còn tỏi đen thì sao?

Tỏi đen là một loại “siêu tỏi” được “phù phép” từ loại tỏi tươi bình thường.
Các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng, tỏi đen – loại tỏi sau khi được lên men từ tỏi bình thường, sẽ trở thành loại kháng sinh cực mạnh. Có tác dụng chống oxy hóa, ngăn ngừa các bệnh về tim mạch, tăng cường chức năng của gan, bàng quang, lưu thông máu, hỗ trợ tiêu hóa. Đặc biệt, hoạt chất Allicin có trong tỏi đen giúp kháng lại các bệnh về hô hấp, nhiễm trùng cực tốt.

Tỏi đen dùng tốt nhất là vào buổi sáng, khi bụng đang trống rỗng nên khi sự kết hợp độc đáo giữa sản phẩm dinh dưỡng tỏi đen với hương vị cà phê truyền thống, đã trở thành loại cà phê vì sức khỏe rất được ưa chuộng trên thế giới.

Chính vì vậy, khi Đà Lạt xuất hiện quán cà phê tỏi đen đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo tín đồ cà phê.

Cà phê Tỏi Đen Đà Lạt
Cà phê Tỏi Đen Đà Lạt nằm tại 318 Bùi Thị Xuân (ngay bùng binh ngã 5 Đại Học Đà Lạt). Với không gian nằm trên cao, view nhìn ra ngã 5 nhộn nhịp, bạn có thể thỏa sức “chụp choẹt”, biến nơi đây thành thánh địa để cho ra đời những tấm hình ảo tung chảo.
Cà phê Tỏi Đen Đà Lạt nằm tại 318 Bùi Thị Xuân (ngay bùng binh ngã 5 Đại Học Đà Lạt). Với không gian nằm trên cao, view nhìn ra ngã 5 nhộn nhịp, bạn có thể thỏa sức “chụp choẹt”, biến nơi đây thành thánh địa để cho ra đời những tấm hình ảo tung chảo.

Sở dĩ quán lấy cái tên Tỏi Đen là vì khi đến đây bạn không những được thưởng thức vị cà phê “trứ danh” mà còn có thể chọn cho mình một đĩa mì Ý tỏi đen, kem tỏi đen, atiso tỏi đen…cũng hấp dẫn không kém.
2 thg 9, 2019
Trà dư tửu hậu cùng bạn bè đọc lại một bài thơ ĐƯỜNG
HOÀNG HẠC LÂU 黃鶴樓 ( Lầu Hoàng Hạc)
Tác giả :Thôi Hiệu
***
Thuở học trò ,thơ Đường đối với tôi còn mơ hồ lắm bởi thơ chữ Hán chỉ được đọc thêm . Thời sinh viên , thơ Đường là một trọng tâm năm thứ nhất ban văn chương VN buộc tôi quan tâm tìm hiểu. Ngoài những bài giảng nghe trên giảng đường ,sinh viên phải đọc thêm một số sách liên quan.Trong những sách tham khảo thì "Thơ Đường" của gs Trần Trọng San là cơ bản. Những sinh viên nghèo, chỉ dám tìm đọc tại thư viện vì tác phẩm này có đến 3 tập .Một bài thơ được đa số sinh viên ưa thích là bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu thời Thịnh Đường. Bài thơ rất hay được nhiều nhà thơ,nhà văn cả nước ca ngợi và dịch ra tiếng Việt .Bản thân tôi thích nhất bản dịch của thi sĩ Tản Đà bởi 2 câu cuối được dịch hay tuyệt vời chẳng khác nào những hàng châu ngọc trong kho tàng ca dao Việt Nam:
"Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai? "
Ngay lúc đương thời ,bài thơ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hiệu đã rất nổi tiếng và được ca tụng tới mức độ khiến một thi bá như Lý Bạch còn nghẹn lời không dám viết về lầu Hoàng Hạc nữa và sau này còn được Kim Thánh Thán (nhà phê bình văn học nổi tiếng cuối đời Minh ,đầu đời Thanh) ngợi ca là “bút pháp tuyệt kỳ, tác phẩm đệ nhất cổ kim trong thơ Đường luật của văn học Trung quốc .”
Chuyện người xưa đắc đạo cưỡi hạc về trời chỉ là truyền thuyết . Cái hiện thực lầu Hoàng Hạc còn mãi mai sau. Mộng và thực,thần thoại với nhân gian quấn quít gắn bó với nhau xuyên suốt bài thơ . Hạc vàng bay đi không hề trở lại trong khi mây trắng vẫn nổi trôi trên bầu trời trước sau đâu khác. Bối cảnh bài thơ đầy màu sắc, đường nét, mây nước lung linh, bóng cây rõ nét, cỏ xanh mướt một màu.Có thể nói đường nét và màu sắc bao quát cả trời đất . Cộng thêm thời gian lặng lẽ trôi, thoáng cái trời đã trở về chiều gieo vào lòng khách tha hương một nỗi buồn xa vắng ...
*** Nguyên tác bài thơ Hoàng Hạc lâu
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。
_Diễn âm Hán-Việt bài thơ Hoàng Hạc lâu
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
_Bản dịch của Tản Đà
Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.
Hạc vàng đi mất từ xưa,
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.
Hán Dương sông tạnh cây bày,
Bãi xưa Anh Vũ xanh dày cỏ non.
Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?
_Bản Dịch Của Vũ Hoàng Chương
Xưa Hạc Vàng bay vút bóng người,
Nay lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi.
Vàng tung cánh hạc đi đi mãi,
Trắng một màu mây vạn vạn đời.
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu,
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi.
Gần xa, chiều xuống, đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!
***
_Hoàng Hạc Lâu:(黃鶴樓)
Hoàng Hạc Lâu là tên một ngôi lầu danh tiếng ở Trung Quốc, tọa lạc tại quận Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc trên núi đá nổi cao của dòng sông Trường Giang. Lầu nầy là một trong những kiến trúc nổi tiếng của Trung Quốc . Trong thời kỳ chính biến loạn binh, Hoàng Hạc Lâu bị hủy hoại tất cả 12 lần . Truyền thuyết cho rằng tiên ông Phí Văn Vi thường cỡi hạc vàng ngao du nơi đây . Một hôm tiên ông cỡi hạc bay ngang qua Vũ Hán rồi dừng lại trên Đồi Rắn để ngắm cảnh, một bên là Trường Giang bên kia là Ngũ Hồ . Sau nầy từ nơi ấy người ta xây lên một ngọn tháp đặt tên là Hoàng Hạc Lâu . Đây là một thắng cảnh tuyệt đẹp, bao la hùng vĩ, thơ mộng . Lầu được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo làm tăng thêm vẻ đẹp và sự hấp dẫn, các tao nhân mặc khách thuờng viếng nơi nầy để đề thơ, ngắm cảnh trong đó có Thôi Hiệu và Đỗ Phủ .
Tương truyền rằng, Lý Bạch (cũng là một nhà thơ nổi tiếng cùng thời với Thôi Hiệu) khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ cảm tác, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:
Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.
Dịch nghĩa:
Trước mắt thấy cảnh không tả được
Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu.
***
Mời các bạn đọc nghe bài hát Hoàng Hạc Lâu qua chất giọng như tiếng hạc vút cao của nữ ca sĩ Quỳnh Giao .Khó có thể tìm thấy người hát nào có thể trình bày một cách "hay tuyệt vời" như vậy.Phải chăng chính bởi cô hiểu cảm được nỗi niềm trong từng câu thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, từng nốt nhạc của nhạc sĩ Cung Tiến để rồi bằng trái tim yêu nghệ thuật cộng với tài năng của mình ,cô đã hát xuất thần với chất giọng thấm sâu vào lòng những người thưởng thức.
"Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai? "
Ngay lúc đương thời ,bài thơ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hiệu đã rất nổi tiếng và được ca tụng tới mức độ khiến một thi bá như Lý Bạch còn nghẹn lời không dám viết về lầu Hoàng Hạc nữa và sau này còn được Kim Thánh Thán (nhà phê bình văn học nổi tiếng cuối đời Minh ,đầu đời Thanh) ngợi ca là “bút pháp tuyệt kỳ, tác phẩm đệ nhất cổ kim trong thơ Đường luật của văn học Trung quốc .”
Chuyện người xưa đắc đạo cưỡi hạc về trời chỉ là truyền thuyết . Cái hiện thực lầu Hoàng Hạc còn mãi mai sau. Mộng và thực,thần thoại với nhân gian quấn quít gắn bó với nhau xuyên suốt bài thơ . Hạc vàng bay đi không hề trở lại trong khi mây trắng vẫn nổi trôi trên bầu trời trước sau đâu khác. Bối cảnh bài thơ đầy màu sắc, đường nét, mây nước lung linh, bóng cây rõ nét, cỏ xanh mướt một màu.Có thể nói đường nét và màu sắc bao quát cả trời đất . Cộng thêm thời gian lặng lẽ trôi, thoáng cái trời đã trở về chiều gieo vào lòng khách tha hương một nỗi buồn xa vắng ...
*** Nguyên tác bài thơ Hoàng Hạc lâu
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。
_Diễn âm Hán-Việt bài thơ Hoàng Hạc lâu
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
_Bản dịch của Tản Đà
Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.
Hạc vàng đi mất từ xưa,
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.
Hán Dương sông tạnh cây bày,
Bãi xưa Anh Vũ xanh dày cỏ non.
Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?
_Bản Dịch Của Vũ Hoàng Chương
Xưa Hạc Vàng bay vút bóng người,
Nay lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi.
Vàng tung cánh hạc đi đi mãi,
Trắng một màu mây vạn vạn đời.
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu,
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi.
Gần xa, chiều xuống, đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!
***
_Hoàng Hạc Lâu:(黃鶴樓)
Hoàng Hạc Lâu là tên một ngôi lầu danh tiếng ở Trung Quốc, tọa lạc tại quận Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc trên núi đá nổi cao của dòng sông Trường Giang. Lầu nầy là một trong những kiến trúc nổi tiếng của Trung Quốc . Trong thời kỳ chính biến loạn binh, Hoàng Hạc Lâu bị hủy hoại tất cả 12 lần . Truyền thuyết cho rằng tiên ông Phí Văn Vi thường cỡi hạc vàng ngao du nơi đây . Một hôm tiên ông cỡi hạc bay ngang qua Vũ Hán rồi dừng lại trên Đồi Rắn để ngắm cảnh, một bên là Trường Giang bên kia là Ngũ Hồ . Sau nầy từ nơi ấy người ta xây lên một ngọn tháp đặt tên là Hoàng Hạc Lâu . Đây là một thắng cảnh tuyệt đẹp, bao la hùng vĩ, thơ mộng . Lầu được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo làm tăng thêm vẻ đẹp và sự hấp dẫn, các tao nhân mặc khách thuờng viếng nơi nầy để đề thơ, ngắm cảnh trong đó có Thôi Hiệu và Đỗ Phủ .
Tương truyền rằng, Lý Bạch (cũng là một nhà thơ nổi tiếng cùng thời với Thôi Hiệu) khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ cảm tác, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:
Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.
Dịch nghĩa:
Trước mắt thấy cảnh không tả được
Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu.
***
Mời các bạn đọc nghe bài hát Hoàng Hạc Lâu qua chất giọng như tiếng hạc vút cao của nữ ca sĩ Quỳnh Giao .Khó có thể tìm thấy người hát nào có thể trình bày một cách "hay tuyệt vời" như vậy.Phải chăng chính bởi cô hiểu cảm được nỗi niềm trong từng câu thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, từng nốt nhạc của nhạc sĩ Cung Tiến để rồi bằng trái tim yêu nghệ thuật cộng với tài năng của mình ,cô đã hát xuất thần với chất giọng thấm sâu vào lòng những người thưởng thức.
25 thg 8, 2019
ĐỜI - C’EST LA VIE - CÁI GÌ QUÝ NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI
***
Thuở còn học bậc trung học ,tôi được thầy Tường, thầy dạy môn Pháp văn của tôi dưới mái trường PBC PT ,giảng rất kỹ câu tán thán : “Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Thầy minh họa cho chúng tôi bằng những thực tế trong cuộc sống và tóm kết bằng câu :”Đó là cuộc đời”.
Sau năm 1975 , thế hệ học sinh dưới chế độ xã hội chủ nghĩa được mở rộng tầm hiểu biết về cái cao quý nhất của con người là sự sống câu nói nổi tiếng của nhân vật Paven trong tiểu thuyết “Thép đã tôi thế ấy” :
“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng : Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”.
Câu châm ngôn này đến nay vẫn được rất nhiều người ưa thích.
_Vậy thì cái gì quý nhất trong cuộc đời ? Muốn trả lời câu hỏi này trước hết chúng ta hãy tự hỏi mình rằng kiếp sống con người sướng hay khổ ?
Ông cha ta thủa trước từng khẳng định rằng cuộc sống con người khổ nhiều hơn sướng bởi từ bao đời nay con người đều khóc ngay từ ngày đầu mới sinh ra đời như cụ Nguyễn Công Trứ đã viết :
“Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe
Trần có vui sao chẳng cười khì “
Thế nên đã sống trên đời rồi ai cũng sẽ phải có những trận mưa to xối xả vào cuộc sống của mình . Nhưng, nếu bạn cứ ngẩng đầu kiên định ,bất chấp khó khăn thì sẽ vượt qua tất cả.Nếu có trượt ngã và bổ nhào xuống đất bu đầu chảy máu, hãy gượng dậy ,đừng gục ngã,cứ hành động, cứ bước đi.Rồi sẽ qua đi,khó khăn nhất sẽ ở phía sau miễn bạn làm hết sức ,hết khả năng của mình. Và cuối cùng..." Thất bại là mẹ thành công". Như vậy cuộc sống con người có sướng có khổ .Ai muốn cuộc sống sung sướng thì phải chịu khổ trước đã.Song đó không phải là quy luật sống bất di bất dịch bởi không ít người lao động vất vả mà suốt cuộc đời vẫn không thoát khỏi cảnh sống cơ hàn .Nỗi khổ của họ chỉ có thể giải thích rằng “Đời là thế - Đời , C’est la vie“ hoặc trách cứ " Trời không có mắt ".
Ấy vậy cũng không thiếu cảnh ngộ éo le cuộc đời có những người vì sống khổ quá nên không muốn sống nữa .Họ không cầu trời khấn Phật xin sống lâu,sống thọ mà xin cử thần chết mau đến với mình vì "Sống thế này thà chết sướng hơn". Không biết tự bao giờ "Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế " đã trở thành truyện ngụ ngôn trong văn học Việt Nam nhưng nó lý giải có lý có tình câu nói "Thà chết sướng hơn".Nguyên văn câu chuyện dài nhưng người viết xin được tóm tắt thế này :
*** Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế
Một con muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát.Chết, dẹp lép.Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà lại bay vút lên trời xanh, tìm đến Thượng Đế khóc lóc:
_ Thưa ngài,con có làm chi nên tội đâu mà bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngàicứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
_Thưa không. Hoàn toàn không. Đám muỗi đực tụi con là dân “chay trường”. Suốt đời chỉ sống nhờ mật hoa mà thôi.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện.
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được “chích” muỗi cái nữa.
Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ một lát, lẩm bẩm:
- Nếu vậy …thà chết sướng hơn !.!.!...!
Nghe chơi cho vui thôi ,tưởng là thế chứ ngãm lại xem ý sâu sắc lắm các bạn ạ . Sống trên đời người ta thiên về khuynh hướng tìm sướng bởi sống mà không sướng thì sống làm gì.Ở một vài nước nào đó trên thế giới ,được biết qua sách báo ,còn có ân huệ cho tử tội (nam) trước giờ lên máy chém ngoài bữa ăn ngon còn được phép "lên giường" với vợ hoặc một người phụ nữ bất kỳ để sướng lần cuối cuộc đời .Ở nước ta đâu đó vẫn còn có tập tục ( hay hủ tục) người vợ cưới hầu non phục vụ cho ông chồng già của mình hoặc người con trai hiếu thảo (?) dẫn bố đi chơi gái "giối già".Những sự việc ấy há chẳng phải di lụy từ lối sống hay nhân sinh quan phong kiến tích lũy lâu đời ảnh hưởng hay sao ?
Nhưng chúng ta nỗ lực cả một đời, rốt cuộc là vì điều gì? Thực sự để hiểu được câu nói đó lại không phải là chuyện dễ dàng. Rất nhiều người ,kể cả những người nổi tiếng trên thế giới, khi sa cơ lỡ vận, tới phút cuối đời mới chợt hiểu ra mình sống vì điều gì. Câu hỏi cho vấn đề này, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đang truy tìm lời giải đáp.
_ Chuyện về Alfred Nobel
Cách đây rất nhiều năm, có một người đàn ông đang ngồi đọc báo buổi sáng. Chợt ông kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy tên của mình trong mục... tin cáo phó. Hóa ra, tờ báo nọ đã có một sự nhầm lẫn khủng khiếp. Ông càng sốc hơn khi thấy tên mình xuất hiện trên trang nhất của nhiều tờ báo. Khi lấy lại được sự bình tĩnh, ông bắt đầu đọc để xem người ta viết gì về mình.
Bản tin cáo phó đã mô tả rằng "Vua của thuốc nổ đã chết", hay "Ông ấy là thương nhân tử thần". Vì ông là người phát minh ra thuốc nổ, nên việc người ta đặt cho ông những danh hiệu ấy không có gì là lạ. Tuy nhiên, cái tên "Thương nhân tử thần" đã khiến ông phải suy nghĩ.
"Đây là cách mình sẽ được nhớ đến ư?", người đàn ông tự hỏi bản thân. Chẳng lẽ trong mắt người đời, ông chỉ là kẻ buôn bán cái chết thôi sao? Không thể phủ nhận rằng công việc đó đem lại cho ông nhiều tiền, nhưng điều đó có nhiều ý nghĩa không, khi nhắc đến ông, người ta chỉ nghĩ ngay tới thuốc nổ, tới sự chết chóc, sự tang thương?
Ông quyết định rằng mình sẽ không thể để mọi chuyện diễn ra như vậy, đây không phải là điều ông muốn người ta nhớ đến ông sau khi ông từ giã cõi đời. Người đàn ông quyết định thay đổi.
Từ hôm đó trở đi, ông bắt đầu nỗ lực hết mình để đem lại hòa bình trên thế giới. Ông viết di chúc, đem tài sản của mình để lại cho hậu thế, để vinh danh và cảm ơn những người đã có các công trình nghiên cứu vĩ đại, phục vụ cho lợi ích của nhân loại. Giờ đây, chẳng một ai trên thế giới lại không biết đến ông, đến tên của ông. Và đọc đến đây chắc hẳn quý bạn đã đoán ra người đàn ông ấy là ai rồi. Ông tên Alfred Nobel (1833 - 1896), nhà hóa học, nhà phát minh, kỹ sư, thương nhân người Thụy Sĩ, người đã khai sinh ra Giải thưởng Nobel.
Ai sống trên đời, dù giàu hay nghèo, rồi cũng đều sẽ có ngày nhắm mắt xuôi tay, trở về với cát bụi, chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì. Duy chỉ có một điều khác biệt, đó là hình ảnh của họ trong mắt những người còn lại. Những ký ức đó sẽ là bất tử.
_Chuyện về ông chủ hãng phim Kodak
Xin được kể với các bạn một câu chuyện khác .Trên thế giới, nơi nào cũng có hiệu bán máy chụp hình và phim Kodak. Nếu các tiệm ở Đông phương đóng thì ở Tây phương mở cửa bán, tiệm ăn còn đóng cửa chứ phim Kodak thì không bao giờ nghỉ.
Ở trên tầng lầu cao nhất của tòa nhà tại New York, ông chủ hãng phim Kodak ngồi nghĩ đến các ngân hàng lớn dều có tiền của mình ký gởi, trương mục tài chánh kết sù của ông muốn lấy ra lúc nào cũng được. Tài khoản thâu nhập của ông không tính theo mỗi năm, mỗi tháng mà tính theo mỗi giây dồng hồ. Ông muốn gì cũng được cả, và có nhiều thế lực. Người nào muốn ra tranh cử ngay cả tổng thống Mỹ cũng đều phải nhờ vào sự hậu thuẩn, giúp đỡ tiền bạc của ông. Mọi thứ trên đời nầy ông dều có, mọi người thấy ông vui mừng nhưng có lần ông cho biết ông có rất nhiều sự đau khổ và bất an.
Sau cùng ông đi du lịch khắp thế giới dể khuây khỏa và hy vọng tìm được một sự bình an nào đó cho chính mình. Kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới rồi mà buồn khổ hình như lại càng nặng thêm. Tuyệt vọng và nản lòng nên tư tưởng dại dột hiện dến với ông. Trên đường trở về lại Mỹ quốc, ông đã nhảy xuống biển tự tử.
_Xin thêm vào bài viết câu chuyện vui vui có liên quan đến vấn đề chúng ta đang bàn.
Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: "Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc vất vả nhưng không phải cho ông mà là cho tôi."
_Qua 3 câu chuyện trên đây ,các bạn thử dành một khoảng thời gian suy nghĩ và thành thật trả lời câu hỏi sau đây cho chính bản thân mình :"Điều gì thật sự quý nhất trong cuộc đời ? Sanh hay bệnh, lão, tử ? Tiền tài hay danh vọng, vật chất, tình yêu ? “
Để trả lời câu hỏi này có thể phải đề ra một câu hỏi khác mang tính định hướng :” Điều gì quan trọng trong cuộc sống của bạn ? “ Câu trả lời tương ứng được đưa ra đó chính là mục đích sống của bạn. Nếu mục đích sống của bạn là sự giàu có thì tiền bạc là quan trọng nhất. Nếu mục đích sống của bạn là có địa vị cao trong cuộc sống thì sự thăng tiến trong sự nghiệp là điều quan trọng nhất. Còn nếu đó là hạnh phúc thì gia đình và tình yêu là quan trọng nhất…Thế nhưng các bạn ơi,“Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Cho nên nếu người ta hỏi một người trong cơn đói, đó sẽ là thực phẩm. Với một kẻ nào đang lạnh, đó sẽ là hơi ấm. Và nếu một ai đang cam chịu cô đơn, chắc chắn đó sẽ là sự gần gũi với người khác.
_Thật ra, trên đời này có rất nhiều điều quý giá, khi ta đang có chúng, ta không cảm thấy gì cả, chỉ khi mất đi, ta mới nhận ra giá trị thật sự của chúng. Vì thế, điều quý giá nhất trên đời là thứ đã mất đi hoặc sắp mất đi. Chính vì thế chúng ta phải biết nâng niu, biết trân trọng những gì con đang có trong tay, biết giá trị thật sự của chúng, biết trân trọng những giây phút hiện tại và những trải nghiệm quý giá có được mỗi ngày, không để chúng mất đi rồi mới thấy hối tiếc.
***
Kết thúc bài ,người viết xin mượn "Câu chuyện bán đá" của hai thầy trò tiểu hòa thượng để chúng ta cùng ngẫm suy và rút ra bài học cho mỗi người .
( Mời Click xem video đính kèm bên dưới )
Thuở còn học bậc trung học ,tôi được thầy Tường, thầy dạy môn Pháp văn của tôi dưới mái trường PBC PT ,giảng rất kỹ câu tán thán : “Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Thầy minh họa cho chúng tôi bằng những thực tế trong cuộc sống và tóm kết bằng câu :”Đó là cuộc đời”.
Sau năm 1975 , thế hệ học sinh dưới chế độ xã hội chủ nghĩa được mở rộng tầm hiểu biết về cái cao quý nhất của con người là sự sống câu nói nổi tiếng của nhân vật Paven trong tiểu thuyết “Thép đã tôi thế ấy” :
“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng : Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”.
Câu châm ngôn này đến nay vẫn được rất nhiều người ưa thích.
_Vậy thì cái gì quý nhất trong cuộc đời ? Muốn trả lời câu hỏi này trước hết chúng ta hãy tự hỏi mình rằng kiếp sống con người sướng hay khổ ?
Ông cha ta thủa trước từng khẳng định rằng cuộc sống con người khổ nhiều hơn sướng bởi từ bao đời nay con người đều khóc ngay từ ngày đầu mới sinh ra đời như cụ Nguyễn Công Trứ đã viết :
“Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe
Trần có vui sao chẳng cười khì “
Thế nên đã sống trên đời rồi ai cũng sẽ phải có những trận mưa to xối xả vào cuộc sống của mình . Nhưng, nếu bạn cứ ngẩng đầu kiên định ,bất chấp khó khăn thì sẽ vượt qua tất cả.Nếu có trượt ngã và bổ nhào xuống đất bu đầu chảy máu, hãy gượng dậy ,đừng gục ngã,cứ hành động, cứ bước đi.Rồi sẽ qua đi,khó khăn nhất sẽ ở phía sau miễn bạn làm hết sức ,hết khả năng của mình. Và cuối cùng..." Thất bại là mẹ thành công". Như vậy cuộc sống con người có sướng có khổ .Ai muốn cuộc sống sung sướng thì phải chịu khổ trước đã.Song đó không phải là quy luật sống bất di bất dịch bởi không ít người lao động vất vả mà suốt cuộc đời vẫn không thoát khỏi cảnh sống cơ hàn .Nỗi khổ của họ chỉ có thể giải thích rằng “Đời là thế - Đời , C’est la vie“ hoặc trách cứ " Trời không có mắt ".
Ấy vậy cũng không thiếu cảnh ngộ éo le cuộc đời có những người vì sống khổ quá nên không muốn sống nữa .Họ không cầu trời khấn Phật xin sống lâu,sống thọ mà xin cử thần chết mau đến với mình vì "Sống thế này thà chết sướng hơn". Không biết tự bao giờ "Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế " đã trở thành truyện ngụ ngôn trong văn học Việt Nam nhưng nó lý giải có lý có tình câu nói "Thà chết sướng hơn".Nguyên văn câu chuyện dài nhưng người viết xin được tóm tắt thế này :
*** Câu chuyện con muỗi đực kiện Thượng đế
Một con muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát.Chết, dẹp lép.Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà lại bay vút lên trời xanh, tìm đến Thượng Đế khóc lóc:
_ Thưa ngài,con có làm chi nên tội đâu mà bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngàicứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
_Thưa không. Hoàn toàn không. Đám muỗi đực tụi con là dân “chay trường”. Suốt đời chỉ sống nhờ mật hoa mà thôi.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện.
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được “chích” muỗi cái nữa.
Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ một lát, lẩm bẩm:
- Nếu vậy …thà chết sướng hơn !.!.!...!
Nghe chơi cho vui thôi ,tưởng là thế chứ ngãm lại xem ý sâu sắc lắm các bạn ạ . Sống trên đời người ta thiên về khuynh hướng tìm sướng bởi sống mà không sướng thì sống làm gì.Ở một vài nước nào đó trên thế giới ,được biết qua sách báo ,còn có ân huệ cho tử tội (nam) trước giờ lên máy chém ngoài bữa ăn ngon còn được phép "lên giường" với vợ hoặc một người phụ nữ bất kỳ để sướng lần cuối cuộc đời .Ở nước ta đâu đó vẫn còn có tập tục ( hay hủ tục) người vợ cưới hầu non phục vụ cho ông chồng già của mình hoặc người con trai hiếu thảo (?) dẫn bố đi chơi gái "giối già".Những sự việc ấy há chẳng phải di lụy từ lối sống hay nhân sinh quan phong kiến tích lũy lâu đời ảnh hưởng hay sao ?
Nhưng chúng ta nỗ lực cả một đời, rốt cuộc là vì điều gì? Thực sự để hiểu được câu nói đó lại không phải là chuyện dễ dàng. Rất nhiều người ,kể cả những người nổi tiếng trên thế giới, khi sa cơ lỡ vận, tới phút cuối đời mới chợt hiểu ra mình sống vì điều gì. Câu hỏi cho vấn đề này, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đang truy tìm lời giải đáp.
_ Chuyện về Alfred Nobel
Cách đây rất nhiều năm, có một người đàn ông đang ngồi đọc báo buổi sáng. Chợt ông kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy tên của mình trong mục... tin cáo phó. Hóa ra, tờ báo nọ đã có một sự nhầm lẫn khủng khiếp. Ông càng sốc hơn khi thấy tên mình xuất hiện trên trang nhất của nhiều tờ báo. Khi lấy lại được sự bình tĩnh, ông bắt đầu đọc để xem người ta viết gì về mình.
Bản tin cáo phó đã mô tả rằng "Vua của thuốc nổ đã chết", hay "Ông ấy là thương nhân tử thần". Vì ông là người phát minh ra thuốc nổ, nên việc người ta đặt cho ông những danh hiệu ấy không có gì là lạ. Tuy nhiên, cái tên "Thương nhân tử thần" đã khiến ông phải suy nghĩ.
"Đây là cách mình sẽ được nhớ đến ư?", người đàn ông tự hỏi bản thân. Chẳng lẽ trong mắt người đời, ông chỉ là kẻ buôn bán cái chết thôi sao? Không thể phủ nhận rằng công việc đó đem lại cho ông nhiều tiền, nhưng điều đó có nhiều ý nghĩa không, khi nhắc đến ông, người ta chỉ nghĩ ngay tới thuốc nổ, tới sự chết chóc, sự tang thương?
Ông quyết định rằng mình sẽ không thể để mọi chuyện diễn ra như vậy, đây không phải là điều ông muốn người ta nhớ đến ông sau khi ông từ giã cõi đời. Người đàn ông quyết định thay đổi.
Từ hôm đó trở đi, ông bắt đầu nỗ lực hết mình để đem lại hòa bình trên thế giới. Ông viết di chúc, đem tài sản của mình để lại cho hậu thế, để vinh danh và cảm ơn những người đã có các công trình nghiên cứu vĩ đại, phục vụ cho lợi ích của nhân loại. Giờ đây, chẳng một ai trên thế giới lại không biết đến ông, đến tên của ông. Và đọc đến đây chắc hẳn quý bạn đã đoán ra người đàn ông ấy là ai rồi. Ông tên Alfred Nobel (1833 - 1896), nhà hóa học, nhà phát minh, kỹ sư, thương nhân người Thụy Sĩ, người đã khai sinh ra Giải thưởng Nobel.
Ai sống trên đời, dù giàu hay nghèo, rồi cũng đều sẽ có ngày nhắm mắt xuôi tay, trở về với cát bụi, chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì. Duy chỉ có một điều khác biệt, đó là hình ảnh của họ trong mắt những người còn lại. Những ký ức đó sẽ là bất tử.
_Chuyện về ông chủ hãng phim Kodak
Xin được kể với các bạn một câu chuyện khác .Trên thế giới, nơi nào cũng có hiệu bán máy chụp hình và phim Kodak. Nếu các tiệm ở Đông phương đóng thì ở Tây phương mở cửa bán, tiệm ăn còn đóng cửa chứ phim Kodak thì không bao giờ nghỉ.
Ở trên tầng lầu cao nhất của tòa nhà tại New York, ông chủ hãng phim Kodak ngồi nghĩ đến các ngân hàng lớn dều có tiền của mình ký gởi, trương mục tài chánh kết sù của ông muốn lấy ra lúc nào cũng được. Tài khoản thâu nhập của ông không tính theo mỗi năm, mỗi tháng mà tính theo mỗi giây dồng hồ. Ông muốn gì cũng được cả, và có nhiều thế lực. Người nào muốn ra tranh cử ngay cả tổng thống Mỹ cũng đều phải nhờ vào sự hậu thuẩn, giúp đỡ tiền bạc của ông. Mọi thứ trên đời nầy ông dều có, mọi người thấy ông vui mừng nhưng có lần ông cho biết ông có rất nhiều sự đau khổ và bất an.
Sau cùng ông đi du lịch khắp thế giới dể khuây khỏa và hy vọng tìm được một sự bình an nào đó cho chính mình. Kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới rồi mà buồn khổ hình như lại càng nặng thêm. Tuyệt vọng và nản lòng nên tư tưởng dại dột hiện dến với ông. Trên đường trở về lại Mỹ quốc, ông đã nhảy xuống biển tự tử.
_Xin thêm vào bài viết câu chuyện vui vui có liên quan đến vấn đề chúng ta đang bàn.
Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: "Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc vất vả nhưng không phải cho ông mà là cho tôi."
_Qua 3 câu chuyện trên đây ,các bạn thử dành một khoảng thời gian suy nghĩ và thành thật trả lời câu hỏi sau đây cho chính bản thân mình :"Điều gì thật sự quý nhất trong cuộc đời ? Sanh hay bệnh, lão, tử ? Tiền tài hay danh vọng, vật chất, tình yêu ? “
Để trả lời câu hỏi này có thể phải đề ra một câu hỏi khác mang tính định hướng :” Điều gì quan trọng trong cuộc sống của bạn ? “ Câu trả lời tương ứng được đưa ra đó chính là mục đích sống của bạn. Nếu mục đích sống của bạn là sự giàu có thì tiền bạc là quan trọng nhất. Nếu mục đích sống của bạn là có địa vị cao trong cuộc sống thì sự thăng tiến trong sự nghiệp là điều quan trọng nhất. Còn nếu đó là hạnh phúc thì gia đình và tình yêu là quan trọng nhất…Thế nhưng các bạn ơi,“Đời - C’est la vie“ - “Đời mà ! Đời là thế !" Cho nên nếu người ta hỏi một người trong cơn đói, đó sẽ là thực phẩm. Với một kẻ nào đang lạnh, đó sẽ là hơi ấm. Và nếu một ai đang cam chịu cô đơn, chắc chắn đó sẽ là sự gần gũi với người khác.
_Thật ra, trên đời này có rất nhiều điều quý giá, khi ta đang có chúng, ta không cảm thấy gì cả, chỉ khi mất đi, ta mới nhận ra giá trị thật sự của chúng. Vì thế, điều quý giá nhất trên đời là thứ đã mất đi hoặc sắp mất đi. Chính vì thế chúng ta phải biết nâng niu, biết trân trọng những gì con đang có trong tay, biết giá trị thật sự của chúng, biết trân trọng những giây phút hiện tại và những trải nghiệm quý giá có được mỗi ngày, không để chúng mất đi rồi mới thấy hối tiếc.
***
Kết thúc bài ,người viết xin mượn "Câu chuyện bán đá" của hai thầy trò tiểu hòa thượng để chúng ta cùng ngẫm suy và rút ra bài học cho mỗi người .
( Mời Click xem video đính kèm bên dưới )
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..





















