11 thg 9, 2011
Không ngủ được
9 thg 9, 2011
GIÀ ƠI ! CHÀO MI !
.. ...Cám ơn bạn đã fw cho tôi "Già ơi ,chào mi",một bài viết rất hay về tuổi già.Thú thật mình phải đọc lần thứ hai mới thấy hết được những cái sâu sắc mà tác giả muốn gửi gấm.Hôm sau còn đang nghiền ngẫm những phương cách vận dụng mà tác giả đề ra trong bài viết thì chợt hay tin Từ Ngọc Nam ,người bạn thời trung học Phan Bội Châu khóa V đã qua đời tại La Gi,Hàm Tân,PhanThiết.
Cố về gặp lại thỏa lòng mon
Vời vợi tiếc thương nặng tấm lòng
Đến lúc chỉ còn một đứa thôi
Bạn bè ngày trước đi cả rồi
Nhớ ngày họp mặt đầu năm mới
Thắp nén hương trầm khóc bạn tôi
(Bài của tác giả Nguyễn Văn Sở do bạn H forward)
Nói chi chuyện giả tưởng nghe như lối đặt câu với mệnh đề giả định trong một lớp học ngoại ngữ, ngay trong những giai đoạn trưởng thành từ thuở niên thiếu cho đến khi lăn lóc vào đời, có mấy ai ngừng lại vì những bận tâm liên quan đến lão suy hay lão hoá, trừ những thiền sư hay những chú tiểu trong chùa. Giòng sống cứ thế mà cuốn trôi đi, mỗi kiếp nhân sinh như một chiếc lá giữa giòng, trôi từ đầu nguồn ra sông,ra biển. Đâu có như con cá hồi (salmon) sau năm năm ở biển lại quay ngược trở về nguồn để sinh, để chết ! Trong lớp sinh lý học phổ thông, học sinh trung học đã được biết về tiến trình già-chết của các tế bào trên thân thể con người. Từng giây, từng phút. Nhưng biết để mà biết. Đó chỉ là chuyện tăng trưởng và đào thải trong thân thể con người ! Hay trong lớp siêu hình học nhập môn, khi nêu lên những vấn nạn về cuộc sống như "Ta là ai ?", "Ta từ đâu tới ?" hay "Ta sẽ đi về đâu ?", thì cũng chỉ là để đáp ứng một nhu cầu giới hạn nhất định trong phạm vi lớp học. Rời khỏi trường rồi, còn mấy ai nhớ những buổi hăng say thảo luận về các vấn đề triết lý trừu tượng ngày xưa ? Còn bao nhiêu chuyện quan trọng,bức bách hơn. Chuyện bây giờ lo đã muốn bức hơi, đa mang chi chuyện của ngày mai, chưa tới.Nhưng cái già nó vẫn tới và tới với mình chầm chậm, từ từ.Nhiều khi nó đến rồi mà mình vẫn chưa hay. Sở dĩ như vậy là vì hình như ai cũng phải qua một giai đoạn tự phủ nhận (self-denial) trước khi chịu nhận là mình bắt đầu già. Giai đoạn này dài ngắn còn tùy ở cá tánh và hoàn cảnh của mỗi người. Thật sự ra phải nói là cũng có người tuy tuổi đời còn thấp, nhưng trong cách suy nghĩ hay ứng xử xem ra thì đã có những phản ánh tiêu biểu của người già như phản ứng chậm chạp,nói năng lẩm cẩm, xoay trở vụng về, để đâu quên đó, còn đi lại thì như là người chỉ còn nửa bầu sinh khí. Lại cũng có người tuy tuổi tác đã cao nhưng lúc nào cũng mau mắn, nhanh nhẹn, nói năng mạch lạc,lớp lang, đầu óc minh mẫn, sáng suốt, ưa thích những sinh hoạt ngoài trời như tắm biển, chơi thể thao, sẵn sàng tham gia các buổi họp mặt với bạn bè, không quá ngần ngại, đắn đo trước những chuyến đi xa, bao giờ cũng sốt sắng, vui vẻ, lạc quan, biết sống trọn vẹn với cái bây giờ thay vì bận bịu, lo toan về cái tương lai, chưa tới.
Trong phạm vi bài này tôi không muốn kể lại đây những nhận định của các nhà chuyên môn về tuổi già và người già khi họ giải thích "thế nào là già" hoặc "tại sao ta già". Tôi chỉ muốn chia xẻ một số ghi nhận của chính bản thân mình, một người cũng đã quá cái ngưỡng 60,về những biến đổi tâm sinh lý trong con người mình cũng như về những khó khăn khi đối phó với những dấu hiệu biến đổi đó trước khi chấp nhận "chung sống hòa bình" với nó.Do đó mà có cái tựa đề như trên là"Già Ơi, Chào Mi !"
Tục ngữ Anh có câu "A man is as old as he feels, and a woman as old as she looks", nghĩa là cái già của đàn ông tùy thuộc vào cảm nghĩ của chính anh ta. Nếu anh ta vẫn cảm thấy mình trẻ trung,khỏe mạnh, thì tuổi tác có quan hệ gì đâu. Cũng như đối với người đàn bà,nếu dung nhan vẫn tươi tắn, mặn mà thì già trẻ cũng thế thôi, nhắc đến làm chi.Tựu trung già hay không là tùy ở cái đầu của mình. Bởi thế tôi rất tâm đắc với câu trích dẫn (không có ghi rõ tác giả) sau đây trong tập sách "Già ơi ! Chào bạn !" của BS Đỗ Hồng Ngọc mà Anh Hà Quí Phú, một bạn đồng nghiệp cũ cùng tuổi ở Đà Nẳng, vừa gởi cho: "Age is mostly a matter of the mind ! If you don't mind, it doesn't matter"(Tuổi tác là chuyện cái tâm, nếu ta không thèm quan tâm, chả có vấn đề tuổi tác !) Nếu mình ngồi lại với nhau và hỏi nhau "Bạn thấy mình già từ lúc nào ?" thì chắc chắn là mỗi người sẽ trả lời một cách, không ai giống ai.Nói như một người bạn của tôi, anh Tôn Thất Khoát : "Nếu ra bãi biển Santa Monica hay Malibu mà tình cờ được xem một màn quay"Baywatch" với những nữ tài tử trẻ trung, hấp dẫn trong show này diễn xuất bằng xương bằng thịt ngay trước mắt mình, nhởn nhơ, khêu gợi, mà trong lòng vẫn thấy dửng dưng, nguội lạnh thì phải nhận là mình đã già." Tếu, nhưng không phải là hoàn toàn sai. Khi chất testosterone trong cơ thể mình đã càng ngày càng khô cạn thì phản ứng như vậy, đâu có gì là khó hiểu ! Thật sự ra đối với các nhà khoa học thì dấu hiệu sinh lý của tuổi già đã được nghiên cứu từ lâu. Đại loại, nếu bỏ qua các giai đoạn chuyển tiếp từ tuổi 20 đến tuổi 60 mà chỉ so sánh một người đã quá 60 với thời anh mới 20 tuổi, thì theo Curtis Pesman,tác giả cuốn "How a Man Ages," ta có thể ghi nhận những thay đổi như sau:
-Da mỏng hơn và chùng xuống, độ co giản của da càng ngày càng giảm sút,và qua nhiều năm tháng biểu lộ vui, buồn, sướng, khổ,những nét nhăn trên mặt đã hằn sâu và lớn.
-Tóc bạc, thưa, và nhẹ hơn, đường kính của tóc chỉ còn 86 microns (1 phần triệu của 1m) so với 101 microns hồi 20 tuổi.
-Hai tròng mắt bị co lại, mức độ ánh sáng vào đến võng mạc giảm đi,khó phân biệt được sự vật trong tối, do đó mà khi đọc cần phải có ánh sáng đủ.
-Tai không còn nghe được tiếng động trên tầm 10,000 hertz, như tiếnghót của chim, vì chức năng chuyển thể độ rung từ tai ngoài vào tai trong đã suy thoái.
-Men răng càng ngày càng mòn dần vì quá trình nhai, nghiến, trong khi đó lợi răng co rút lại, làm lộ rõ khoảng trống giữa các chân răng.
-Xương mất dần calcium, trở nên xốp, dòn, dễ gãy, lớp sụn ở các đầu khớp không còn nguyên vẹn, chất nhờn giữa các khớp khô đi, sinh ra di chuyển chậm, khó khăn.
-Tim không còn bơm đủ máu ra khắp châu thân, một phần do cholesterol đóng dày trên thành động mạch làm tim phải hoạt động nhiều hơn mới bơm được máu đi.
-Các cơ bắp làm cho phổi hoạt động bình thường suy yếu dần, độ co giản của lồng ngực yếu đi, làm cho lượng dưỡng khí hít vào chỉ còn bằng một nửa thời 20 tuổi.
-Trọng lượng của thận giảm từ 20% đến 30%,sức lọc chất thải của thận chỉ bằng nửa hồi trẻ, và sức chứa của bọng đái cũng chỉ còn chừng một nửa (8 fluid ounces, khoảng non 230cl).
Với năm tháng qua đi, khối não cũng rút nhỏ lại và giảm trọng lượng, hàng tỷ tế bào não bị mất đi, trí nhớ bị giảm sút.
Những thay đổi trên thì ít nhiều ai cũng nhìn thấy, nhất là nơi người khác.Với tôi, đèn đỏ đầu tiên báo động tiến trình lão suy đã bắt đầu là cách đây 7 năm, lúc tôi phải vào Bệnh viện Hoag ở Newport Beach để mổ tim và thay van (mitral valve). Trước khi vào phòng mổ tôi cũng đã cố tìm đủ mọi lý do để tự thuyết phục cho quyết định của mình, mà lý do nặng ký nhất vẫn là "wear and tear." Có tốt đến đâu mà dùng lâu ngày cũng phải mòn, phải rách. Cũng như chạy xe thì đến lúc cũng phải thay 4 vỏ xe. Cũng như cái máy giặt trong nhà,cái lò trong bếp, hay cái bóng đèn trên trần. Sử dụng cẩn thận đến đâu đi nữa thì đến lúc hỏng cũng phải thay. Nhưng thay van là để được sinh hoạt bình thường trở lại, đâu có nghĩ là cơ thể mình đã bắt đầu già !
Rồi 3 năm sau khi mổ, theo khuyến cáo của những người có thẩm quyền, tôi lại phải ngưng chơi tennis, một thú tiêu khiển cuối tuần mà bao nhiêu năm ròng tôi thích thú đeo đuổi với tất cả hăng say,nhiệt tình. Lý do là chứng đau nhức phần lưng dưới (lower back) cứ dai dẳng, không dứt. Bản án thứ hai: Sau khi xem hình quang tuyến chụp phần lưng dưới, bác sĩ phán là tuy chưa trầm trọng nhưng đã có dấu hiệu suy thoái giữa các khớp xương L2-L3, L3-L4, và L4-L5 là các khớp xương ở phần lưng dưới, nghĩa là chất nhờn đã khô đi, lớp sụn bao quanh các khớp đã mòn (Multilevel Degenerative Disease), khoảng cách giữa các đốt xương sống ở vùng này đã rút ngắn lại, và các ngạnh của khớp xương đã bắt đầu nhô ra (Multilevel Spondylosis). Tóm lại đây là dấu hiệu của bệnh lão suy. Nhưng nói là "bệnh" thì nghe ghê quá ! Làm sao tuổi mình mà gọi là già !
Tuy nhiên với bản án khắc nghiệt đó tôi bắt đầu âm thầm tìm cách cưỡng chống lại, ít nữa là cũng để "trì hoãn chiến". Theo các bác sĩ tây y thì không có thuốc chữa. Có loại thuốc với hỗn hợp của hai chất glucosamine và chondroitin được quảng cáo ầm ĩ là có thể làm giảm đau ở các khớp thì Cơ quan Quản trị Thực và Dược Phẩm (U.S. Food & Drug Administration) lại chưa chuẩn nhận là có giá trị lâm sàng.Đồng thời nó cũng có thể có phản ứng nghịch đối với các loại thuốc làm loãng máu. Chất nhờn giúp các khớp chuyển động dễ dàng, tự nhiên, là của "trời cho", đến một tuổi nào đó sẽ khô dần đi, không có thần dược nào có thể tái tạo nó lại được. Nhưng các bác sĩ đông y lại quả quyết là được. Đau ở lưng là do gan nóng, hoặc thận suy. Nếu kiên nhẫn uống theo toa của các vị này bảo đảm sẽ lành. Thế là lại âm thầm đi bổ thuốc, nghe thầy nào hay, dù xa đâu cũng tìm đến, thuốc sắc (ba, bốn chén còn một), thuốc tể, thuốc ngâm rượu. Thử hết, xem có kết quả gì không. Nhưng cái đau âm ĩ vẫn còn ! Cái khó đối với tôi còn ngặt nghèo hơn so với những anh em khác cùng bịnh trạng là tuy đau nhưng không thể dùng các loại thuốc giảm đau hiện có vì sợ phản ứng nghịch với loại thuốc làm loãng máu (Coumadin) mà tôi vẫn phải uống hằng ngày sau khi thay "van nhân tạo" bằng kim loại.
Song song với những cố gắng chữa trị bằng thuốc, tôi còn tìm cách thăm dò, luyện tập theo nhiều phương pháp khác nhau, mỗi cách đều có một mức độ công hiệu nhất định, do bằng hữu hoặc các anh chị sinh viên đã từng có thời học ngoại ngữ với tôi biết tôi đau nên đề nghị luyện tập thử. Cũng xin kể ra đây những môn tôi đã có tập qua để có anh em nào đồng bệnh cùng trao đổi kinh nghiệm cho vui:
-Yoga (Hatha Yoga và Pitales Yoga) tại các trung tâm 20-Hour Fitness. Khí công Thiếu Lâm Tự, theo cách hướng dẫn của tác giả Wong Kiew Kit trong cuốn Chi Kung for Health and Vitality.
-Phương pháp thở sâu, chậm, nhẹ, và đều trong cuốn Wujishi Breathing
Exercise của tác giả Men Den.
-Phương pháp Đạt Ma Dịch Cân Kinh.
-Phương pháp Thiền Vô Cực do Thầy Tôn Thất Hanh, nguyên giáo sư Quốc Học, Huế, giới thiệu.
-Phương pháp Hồi Xuân gồm năm thế tập của các tu sĩ Tây Tạng do Peter Kelder thuật lại trong cuốn Ancient Secret of the Fountain of Youth.Thái Cực Quyền.
Tôi đã tập qua các phương pháp được giới thiệu cũng như một số phương pháp khác do các bạn thân quen vốn là võ sư chỉ giáo mà tôi không tiện kể hết ra đây, mỗi môn tôi tập một thời gian để tìm xem phương pháp nào phù hợp cũng như thuận tiện và công hiệu với mình nhất. Mấy năm gần nay tôi cố gắng đều đặn tọa thiền mỗi buổi sáng (theo Sổ tức quán) và tập Thái Cực Quyền là chính. Và đã thấy có phần nào giảm đau, không gay gắt như những năm trước đây.
Điều đáng nói không phải là chuyện phải kiên trì tập luyện, vì đây là nhu cầu sinh tử, mà chính là mình phải trực diện với thực trạng của thân thể mình, coi lão hóa là một phần của tiến trìnhtất yếu, tự nhiên, không có gì phải quá lo âu, sợ hãi. Và như đã nói ở trên, biết nó làm khổ mình, nhưng vẫn phải làm lành với nó, chung sống hòa bình với nó, thực tế khắc chế nó được đến đâu hay đến đó, không nôn nóng, hối hả, không trông chờ phép lạ mà mình biết ở tuổi này khó còn có thể xảy ra.
Gần đây tôi lại tình cờ đọc được bài "Tính Tuổi Theo Lối Mới" (Calculate Your Age in Neo-Years) trên trang nhà của Giáo sư Tiến sĩ Davis Demko có liên quan đến cách suy nghĩ về tuổi già. Theo ông,75% tiến trình lão hóa của con người có thể điều chế được do tác động của sáu yếu tố sau đây:
-Khắc chế yếu tố di truyền. Dĩ nhiên yếu tố di truyền tạo cho mỗi con người một tình trạng có thể bị mắc những bệnh mà cha mẹ người đó đã từng bị, nhưng những phương pháp phòng ngừa và bảo vệ sức khỏe hiện đại, nếu áp dụng đúng mức, có thể làm giảm đi rất nhiều tính đe dọa của yếu tố này.
-Tập thể dục, thể thao. Rất nhiều các chứng đau nhức phát sinh do thiếu hoạt động. Nếu luyện tập thường xuyên thì hệ thống tim mạch sẽ được bảo toàn, xương và bắp thịt sẽ rắn chắc, khỏe, và sự phối hợp chân tay sẽ nhịp nhàng, hữu hiệu.
-Tinh thần luôn được kích thích. Những người tưổi cao mà vẫn có những sinh hoạt tinh thần đều đặn và đầu óc luôn luôn được kích thích, suy nghĩ, tìm tòi như đọc sách, học ngoại ngữ, chơi ô chữ, hay tham gia vào các cuộc thảo luận hứng thú sẽ giữ được tinh thần minh mẫn, tỉnh táo lâu dài.
-Có tập quán dinh dưỡng tốt. Cách tốt nhất để chống lại già trước tuổi hay bệnh tật. Thức ăn là năng lượng. Phải tìm hiểu những phương cách dinh dưỡng lành mạnh, cũng như những sinh tố hay khoáng chất mà cơ thể mình cần.
-Biết phòng ngừa bệnh tật. Đây là yếu tố quan trọng có giá trị điều chế tiến trình lão hóa. Cần khám tổng quát thường xuyên để kịp ngăn chận các bệnh hiểm nghèo. Đừng bao giờ nghĩ là các chứng đau nhức hành hạ mình chỉ là hậu quả của tuổi già.
Sau khi phân tích các yếu tố nói trên, Giáo sư Demko đề nghị một lối tính tuổi mới mà ông cho là chính xác hơn. Ông đặt tên cho công thức tính tuổi của ông là: DNA-Plus. DNA là viết tắt của Demko's Neo Age, Plus ngụ ý là già với những đặc tính tích cực. Công thức DNA-Plus tính trung bình của 4 lọai tuổi:
-Tuổi thời gian, tính theo số năm đã sống.
-Tuổi thể chất, tính theo tình trạng sức khỏe.
-Tuổi xã hội, tính theo mức độ sinh hoạt hằng ngày trong việc làm, đời sống gia đình, giải trí, hay các công tác thiện nguyện.
-Tuổi tâm lý, tính theo khả năng đối phó với khủng hoảng, mâu thuẫn,sự căng thẳng trong đời sống, hay thích ứng với mọi sự thay đổi bất ngờ.-Nếu áp dụng công thức này cho một người đã sống đến 80 năm (tuổi thời gian), có tình trạng sức khỏe của một người sống 70 năm (tuổi thể chất), có mức độ hoạt động của một người sống 60 năm (tuổi xã hội), và có khả năng ứng phó của một người mới sống 50 năm (tuổi tâm lý), thì tuổi trung bình của người này sẽ là (80+70+60+50) : 4 = 65 tuổi (Neo Years), nghĩa là tuổi chính xác của người này chỉ mới 65 chứ không phải là 80 theo cách suy nghĩ thông thường.
*****
20 thg 7, 2011
Những cây cột làm mất mỹ quan đường phố
Trên một số con đường trong thành phố HCM,người qua lại thỉnh thoảng bắt gặp những cây cột màu xanh chơ vơ lẻ loi bên lề đường .Khách du lịch hay người ở tỉnh mới đến có thể không biết vì sao có những cây cột lạc lõng , mất mỹ quan đó ,vì sao chúng tồn tại rất lâu làm chướng mắt mọi người mà chẳng có ai liên đới trách nhiệm chịu để mắt đến ?Song những người sống ở Sài Gòn lâu năm thì rõ lắm lý lịch của chúng.Đó là các trạm điện thoại thẻ công cộng đang bị “bỏ quên” sau những năm tháng vàng son của thập niên 1997-2007.Khi mà điện thoại đi động ngày càng được đông đảo “thượng đế” ưa chuộng thì dịch vụ điện thoại thẻ không còn hấp dẫn và dần dà nó bị đào thải theo thời gian .Rất nhiều trạm điện thoại thẻ lâu ngày không người sử dụng cũng như không được bảo dưỡng nên bị hư hỏng nặng.Tại nơi đông người ,chúng trở thành chỗ chứa đồ của chú sửa xe, chỗ chứa hàng của bà bán quán bên đường và đôi khi nơi vứt bỏ những gì còn lại qua đêm của dân xì ke ma túy.Tại chỗ vắng vẻ, chúng bị kẻ bụi đời tháo gỡ các bộ phận đem bán ve chai.Và những cây cột màu xanh bơ vơ trong thành phố hiện nay là “di chỉ” của các trạm điện thoại thẻ công cộng vang bóng một thời.

Lẽ ra nếu có tinh thần trách nhiệm thì tập đoàn BCVTVN đã phải mau chóng tháo dỡ các trạm điện thoại thẻ không còn sử dụng đó bởi việc làm này không chỉ thể hiện tinh thần trách nhiệm mà còn góp phần xây dựng thành phố văn minh sạch đẹp như chủ trương mà UBNDTP đề ra từ mấy năm trước .Tiếc thay cái chương trình hành động ra quân chấn chỉnh trật tự, vệ sinh đô thị, mỹ quan đường phố được tiến hành liên tục mấy năm nay rồi nhưng chưa có giải pháp hữu hiệu để duy trì những kết quả đạt được. Nguyên nhân là do hạ tầng kỹ thuật đô thị tuy được tập trung đầu tư nhưng chưa đáp ứng yêu cầu và tốc độ phát triển kinh tế-xã hội.Ý thức bảo vệ môi trường trong xã hội chưa cao, văn hóa giao thông chưa có chuyển biến tích cực.Và quan trọng hơn cả ,ngay chính một vài cơ quan nhà nước ,như cơ quan chủ quản của các trạm điện thoại thẻ vừa đề cập trên chẳng hạn,còn chưa vào cuộc thì còn nói chi đến nhận thức của cộng đồng xã hội.
14 thg 7, 2011
Một ngày không vội vã...

Đây là truyện ngắn fwd từ email lethieuhung@...,một người bạn ở thành phố Phan Thiết.Nhận thấy nội dung câu chuyện thật ý nghĩa ,xin được phép tác giả post lên blog để nhiều người cùng đọc .
.....................................................................................................Nguyenuthang
-----------------------------------------------------------------------------------------------
.....................................Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
.....................................Phải chăng ta sống quá vội vàng
.....................................Nên ra đi chưa được bình an ... "
Tôi còn nhớ sáng hôm đó, cả nhà định dẫn mấy đứa cháu ra công viên cho tụi nhỏ hưởng chút khí trời . Tôi thì đã thay quần áo từ lâu, cứ chờ mãi mà mọi người cứ " xàng qua xàng lại ", gần 9 giờ vẫn chưa xong, nhất là mấy đứa nhóc thì cứ lăng xăng chơi game, không ai chịu thay quần áo.
Thế là tôi bắt đầu nổi quạu " Nhà mình sao làm gì cũng như rùa bò vậy ? Có đi hay không thì bảo ... ? Cô em tôi nhỏ nhẹ " Thì từ từ, vacation mà lị , chị sống ở Mỹ riết rồi quen thói " stress out " hà ... ". Cậu em trai thì nói " Chị làm gì mà dữ vậy, chị có biết hôm nay là " ngày không vội vã " hôn ?
Tôi ngạc nhiên, tưởng tai mình nghe lầm, nên hỏi lại " Ngày gì ? Không vội vã là sao ? " . Thế là Má tôi bật tivi lên. Trên màn ảnh, đài nào cũng đang nói về cái ngày đặc biệt này. Ồ, thì ra là từ vài năm nay, mỗi năm chính phủ Canada chọn ra một ngày, thường là vào mùa hè, một ngày cuối tuần, và năm nay rơi vào ngày 26 tháng 6, gọi là " một ngày không vội vã ".
Khoảng chừng vài tuần truớc đó, là báo chí, các cơ quan truyền thông đều loan báo và nhắc nhở để mọi người chuẩn bị. " Ngày không vội vã " bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến 9 giờ tối. Mọi người được khuyên là " Bạn hãy ngủ cho thẳng giấc, thức dậy khi nào mình muốn. Hãy nhâm nhi tách cà phê , và ngồi ngắm khu vườn của bạn, nghe tiếng chim hót líu lo . Hãy đi ra ngoài nếu bạn thích, vào ăn trưa ở một restaurant nào mà bỗng dưng bạn muốn. Còn nếu không, bạn có thể mời bè bạn đến nhà làm BBQ. Bạn cũng có thể chạy xe đạp một vòng thành phố, hay nằm dài trên bãi cỏ của một công viên gần nhà, vân vân và .. vân vân " .
Tóm lại, chính phủ khuyến khích người dân : " Hãy enjoy từng phút giây hạnh phúc, bình an của ... một ngày không vội vã. Hãy biết sống và tận hưởng Hạnh phúc ở quanh ta ", như lời của một người phóng viên trên đài tivi đang nói.
Rồi còn có các màn phỏng vấn vài người dân , hỏi xem họ dự định sẽ làm gì trong cái ngày đặc biệt này trong năm, thì đa số câu trả lời đều là " spend time với gia đình, người thân ".
Có một cảnh trên màn hình làm tôi nhớ mãi. Hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, lụm cụm trả lời phỏng vấn với nụ cười móm mém " Tôi luôn mong đợi và yêu nhất cái ngày này trong năm, vì đó là ngày duy nhất mà tất cả con cháu tôi không ... bận rộn, chúng nó tề tựu đông đủ để họp mặt với tôi. Cám ơn chính phủ, cám ơn ân nhân nào đã " đặt ra " cái ngày ý nghĩa này ... " .
Thế là bỗng dưng tôi đổi ý . Tôi bảo gia đình " Hôm nay là ngày đặc biệt, vậy thôi mình làm chương trình gì special đi nhe .. " .
Thế là cả nhà nhao nhao hưởng ứng, người thì bảo " khỏi nấu cơm, đi ăn tiệm cho khỏe ", kẻ thì nói " nhà hàng đông lắm, đi xuống downtown chơi ".
Em trai tôi thì muốn đi xe đạp ( ở Montréal có rất nhiều bãi cho mướn xe đạp, bạn chỉ cần " quẹt " cái credit card vô là có thể lấy xe đạp đi ngay ) .
Mấy cháu nhỏ lại muốn đi tàu BateauMouche. Rồi lại có ý kiến đi câu cá, hay đi xe ngựa một vòng thành phố. Và thế là giơ tay biểu quyết. Cuối cùng thì đa số thắng thiểu số : đi xuống Vieux-port ( khu phố cổ ) chơi và sẽ đi tàu BateauMouche. Thế là chúng tôi lên đường , thảnh thơi, không vội vã ...
Đường xuống phố đông nghẹt, và kẹt xe, thế mà không một xe nào bóp kèn. Thiên hạ ngồi trong xe, an nhiên chờ đợi, còn mở cửa kiếng xuống nhìn nhau cười, và vẫy tay " No hurry ! Be happy ! ". Tôi thật sự " thấm " được thế nào là ý nghĩa của 3 chữ " không vội vã ! ".
Đến chừng xếp hàng mua vé đi tàu, thì lại là một hàng thật dài, trong cái nắng gắt của mùa hè. Vậy mà ai ai cũng cười, cũng nói, cũng bắt tay, với cả những người ... không quen biết. Dường như con người ở đây, ngày hôm nay, không ai bị stress cả. Cả một thế giới hoà bình, thanh thản quanh tôi ...
Lúc bước xuống tàu, David, thằng cháu nhỏ 5 tuổi hối hả muốn chạy đến dành chỗ, thì bị Christina - cô cháu 4 tuổi , " chỉnh " ngay : " David ! Bữa nay là " No hurry day " mà, sao David cứ hurry hoài vậy ? ", làm cả nhà cùng cười. Tôi cũng bật cười theo vì sự nhận thức dễ thương của cô bé này .
Trưa đến, đói bụng, chúng tôi ghé vô một nhà hàng Tàu. Lại đông nghẹt khách, nhưng ai ai cũng vui vẻ xếp hàng đợi đến lượt mình. Đang đứng chờ thì người bên cạnh tôi, một phụ nữ Quebécois bắt chuyện hỏi tôi đã làm gì ngày hôm nay. Tôi kể lại một ngày vui chơi với gia đình cùng các cháu. Bà cười , chỉ hai người con " Chồng tôi mất lâu rồi, năm nào vào ngày này, tôi cũng để tụi nó quyết định muốn đi đâu, làm gì... Cuộc sống mà, có gì mà phải vội vã ...". Rồi bà tiếp " Như trưa nay nè, bỗng dưng con gái tôi thèm ăn món lẩu Tàu, thế là chúng tôi vô đây, xếp hàng, nghe nói nhà hàng này món nào cũng ngon lắm .. " . Tôi gật đầu đồng ý và cảm thấy vui vui trong lòng......
Ăn no xong, thì đến chiều. Không ai muốn về nhà, thế là kéo nhau ra park chơi. Nhìn quanh, thiên hạ đông như kiến , tự dưng tôi thấy lòng mình vui chi lạ.Trải tấm chiếu trên bãi cỏ, tôi nằm xoải người, vươn vai một cái thật đã . Dường như hơn 10 năm sống trên đất Mỹ, tôi chưa hề có được cái " đã " nào như thế này . Cứ để mặc tụi nhỏ tha hồ chơi xích đu, cầu tuột, chạy chơi, la hét ... tôi nằm đeo cặp mắt kính mát, tận hưởng từng làn gió thoảng qua một cách khoái chí, do ... nothing , lim dim ... ngẫm nghĩ sự đời. Kể cũng lạ, nhờ có cái ngày này, mà tôi mới nhận ra là hình như trong đời , tôi chưa hề bao giờ có được một ngày không ...vội vã ...
... Sinh ra và lớn lên ở Saigòn, trong một gia đình nghèo, nên tôi biết rất rõ là chỉ có ráng học thì mới có thể giúp tôi thoát khỏi cái kiếp nghèo muôn thuở đó. Ngay từ nhỏ tôi đã rất hiếu học. Từ lớp tiểu học, đến phổ thông, rồi đại học, cả đời tôi chỉ biết có sách vở, và suốt ngày chỉ cắm đầu cắm cổ mà học. Tuổi thơ tôi chưa hề có một ngày không vội vã. Hôm nào cô giáo bệnh , được nghỉ và về sớm , trong khi các bạn bè cùng trang lứa lăng xăng tìm chỗ đi chơi, hay la cà các hàng quán , thì tôi lại vui mừng vì .. có thêm giờ để học bài. Tôi hối hả đạp xe về nhà, rửa mặt vội vàng và ngồi vào ngay bàn học. Bài thi nào cũng vậy, được 9 điểm là tôi buồn, vì phải điểm 10 cơ thì tôi mới chịu. Mọi người luôn bảo là tôi thích sự tuyệt đối, và như vậy thì đời tôi sẽ khổ...
Vào đại học, 5 năm, tôi lại chưa hề có được một ngày không vội vã. Lúc nào tôi cũng bận rộn, với bài vở và với những cuộc thi . Tôi luôn tham lam, mong muốn mình phải đạt điểm 10 trong mọi bài thi. Tôi sẵn sàng thức khuya , dậy sớm, miễn sao đạt được điểm tối đa là tôi vui. Có lần nhỏ bạn thân bảo tôi một câu chí lý " Học mà không chơi giết mòn tuổi trẻ, Chơi mà không học giết cả tuơng lai .. ". Tôi nói ngay " thì bởi vậy, tao học nè , chỉ có cái học mới giúp mình thoát ra khỏi nghèo khó ", nhỏ bạn cười " Tao thì chọn ... cả hai, vừa học vừa chơi, miễn sao không thi lại là " đủ xài " rồi, rồi mai này mày sẽ hối tiếc khi tuổi trẻ trôi qua uổng phí ... ". Tôi chỉ cười, nhưng bây giờ mới nhận ra là nó có lý ...
Ra trường ở Canada, đi làm, tôi lại lao vào công việc, làm thật nhiều, để mong kiếm thật nhiều tiền trong thời gian ngắn nhất. Tôi tình nguyện là 7 ngày 1 tuần, mỗi ngày 13 tiếng. Ròng rã 3 năm thì tôi đuối sức, nên đành giảm bớt chỉ làm 5 ngày. Mười năm trời, tôi dành dụm đựơc một số tiền, và nỗi ao ước, làm giàu, thật nhanh , đẩy tôi vào thị trường chứng khoán. Tôi say mê chơi stock, nên ngày nào tôi cũng luôn bận rộn với Wallstreet, với giá cả và những con số lên xuống của từng công ty. Trúng stock, chỉ qua một đêm, tôi bỗng nhiên thành triệu phú. Ấy thế mà tôi vẫn chưa có được một ngày không bận rộn. Ngay hôm đó, đầu tôi lại tính toán cách đầu tư nào để nhân đôi, nhân ba số tiền tôi đang có. Thế là lại mạo hiểm, lại chơi những ván bài to hơn . Ông bà ta đã có câu " Có gan làm giàu kia mà ". Tôi đã có gan, và tôi đã giàu, thì bây giờ nếu muốn giàu hơn, tôi cần phải có gan hơn ...
Thị trường chúng khoán sụp đổ, tôi trở tay không kịp, thế là mất trắng . Tôi không nản " không sao, còn sức khoẻ, còn quyết tâm , ta có thể làm lại từ đầu, thì sẽ có tất cả " . " Có chí thì nên " , nên tôi quyết định qua Mỹ, vì Hoa kỳ là đất nước của cơ hội. Tôi lại lao vào công việc, cần cù, ký cóp ... để dành tiền.
Vào những năm sau 2000, ngành dược và computer đang lên cơn sốt thiếu người. Thế là thiên hạ ùn ùn đổ sang Mỹ, vì làm việc nhiều tiền hơn. Tôi lại đi làm full time, 5 ngày một tuần , và luôn sẵn sàng làm overtime bất cứ khi nào công ty cần. Tôi đi làm từ sáng đến tối, ăn thì " cơm chỉ " , food to go, không xài gì cả, cắc ca cắt củm để dành từng đồng xu, hy vọng sẽ có cơ hội đổi đời ... Và rồi thì cơ hội đến thật, khi cơn sốt bất động sản bùng nổ. Giá nhà cửa tăng vùn vụt , từng ngày. Hễ ai chậm tay là ... sorry, ráng mà chịu khó ngồi nhìn " căn nhà mơ ước " vuột khỏi tầm tay, bạn nhé. Và tôi lại bị cuốn xoáy vào cơn lốc này, như hàng triệu người ở xứ Mỹ .
Mỗi tuần chỉ có được hai ngày nghĩ làm, tôi rời nhà từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối , lái xe khắp mọi ngõ ngách, để tìm xem có căn nhà nào " For sale by owner " không, hay có căn nào trông lụp xụp mà mình có thể tân trang chút đỉnh lại rồi " flip ", kiếm vài chục ngàn bỏ túi . Có những bữa tôi không có cả thời giờ để ăn cơm, mua vội vàng chút food to go bỏ bụng . " Thảy " 1 căn nhà, wow , ngon ăn quá, tôi làm căn thứ nhì, rồi thứ ba. Lòng tham con người là không đáy kia mà . Thì đùng một cái, cái " bong bóng " nhà đất nổ tung . Bao nhiêu kẻ mất nhà, tay trắng, và có tôi trong số đó . Từ một triệu phú ( lần thứ hai ) , tôi trở thành người mang nợ ngập đầu. Và thế là tôi phải đi làm bù đầu bù cổ để ráng cầm cự mấy căn nhà. Đến chừng thật sự đuối, thì tôi đành phải buông - trong cay đắng, vì không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi shortsale mấy căn nhà, trước khi để nhà bank kéo . Rồi giờ thì tôi phải tiếp tục đi cày , cả đời , để mà trả nợ. Một bài học .. suốt đời không thể nào quên. Cho đáng kiếp mày, một kẻ tham lam ...
Hôm nay nằm dài trên bải cõ, hít thở bầu không khí trong lành của một ngày nắng ấm, chẳng có việc gì phải làm, thế mà tôi thấy lòng mình , tâm mình sao mà thảnh thơi chi lạ. Giờ phút này, tôi không giàu, nhưng sao tôi lại có được sự bình an, điều mà đã hai lần là triệu phú, tôi hoàn toàn chưa bao giờ có được. Thật sự tôi phải cám ơn chính phủ Canada, hay cám ơn người ân nhân " trí tuệ " nào đó, đã nghĩ ra cái ngày đặc biệt này trong năm, để giúp người dân biết trân quý sự thanh thản mà cuộc sống ban cho chúng ta. ...
Bỗng dưng tôi chợt nhớ mới cách đây vài tuần , tôi tình cờ gặp lại cô bạn củ hồi trung học, khi vô tiệm food to go ở Cali mua đồ ăn . Hai đứa chỉ kịp chào hỏi vài câu, thì cô bạn vội vã về đón con, còn tôi thì lật đật đi ra xe sợ trễ giờ làm. Cô bạn than " Sao cuộc sống tụi mình lúc nào cũng tất bật quá há, chỉ khi nào hết thở thì mới hết ... bận rộn ... ". Tôi chỉ cười " Xứ Mỹ mà lị ... " .
Cô bạn tự dưng hỏi xin địa chỉ email của tôi, rồi bảo rằng " sẽ email gửi cho bồ một bài ý nghĩa lắm ", rồi cô cười nói thêm " nhưng đọc thì hay, mà làm có được hay không lại là chuyện khác . .. ".
Tối đó check mail, tôi nhận được ngay , với vài dòng nhắn nhủ " Bồ ráng cố gắng thực hành theo lời khuyên trong bài này nhé, còn mình thì ... đời vẫn lăng xăng .. ". Tôi bật cười , và click vô đọc bài viết ngắn của cô bạn : BẬN RỘN làm cho ta không có bình an và hạnh phúc
BẬN RỘN làm cho sự hành xả của ta vụng dại
BẬN RỘN làm cho cái hiểu biết của ta khô cằn
BẬN RỘN làm cho sự sống của ta ngắn lại
BẬN RỘN khiến ta không thấy được cái đẹp của người ta thương yêu
BẬN RỘN khiến ta đi trên đường như ma rượt ...
Đời sống bận rộn là đời sống ... bất hạnh nhất trên đời ... !
Thế đấy, nhưng con người ai ai cũng luôn tìm đủ mọi lý do để mà ... BẬN RỘN. Và rồi một ngày kia,thử hỏi có ai mang theo được cái " BẬN RỘN " về bên kia thế giới ? Hãy biết dừng lại -Hãy biết ngơi nghĩ - Hãy tập thanh thản và buông xả, thảnh thơi ... thì khi cái ngày ấy đến , chúng ta mới có thể ra đi với cái tâm ...KHÔNG ... BẬN RỘN .... !!!
Đúng vậy, dường như chúng ta , ai ai cũng luôn tự tìm cho mình một " lý do " để mà bận rộn , mà chưa hề bao giờ biết cách " nếm " được hương vị cuộc sống của mỗi ngày. Tôi chợt nhớ đến cô Kim Anh , cô cũng đã bảo tôi câu này khi bác sĩ cho biết là cô chỉ còn vài tháng để sống, và cô đã nói với tôi " Mỗi người đều có số phần, cô cũng mừng là cô còn " vài tháng ", thì ít nhất cô cũng sẽ có được vài tháng sống trong bình an, không vội vã.. ".
Chiều xuống, trời bắt đầu ngã tối. Thiên hạ lần lượt rời công viên. Cả nhà tôi cũng lục đục thu xếp đồ lại. Bé Tina có vẻ nuối tiếc, bé hỏi bà chị tôi " Mommy, ngày mai có còn là " No hurry day " hôn ? " .
Chị tôi cười " Hết rồi con, mỗi năm ở Canada có một ngày hà .. ".
Na phụng phịu " Na muốn every day đều là " No hurry day " cơ... ".
Chị tôi nói ngay " Dễ thôi con , nếu mỗi ngày mà con biết enjoy, thư thả, con đừng làm việc gì gấp gáp hết, thì mỗi ngày sẽ là " No hurry day " rồi.. ."
Tôi đứng đó, nuốt từng lời bà chị nói, và cảm thấy " ganh tỵ " với đứa cháu của mình, vì chỉ mới 4 tuổi, mà cháu đã được học một bài học quý giá nhất trên đời,còn tôi ,gần nữa đời người mới được học bài học đó ... Lên xe, cậu em trai mở nhạc, vặn thật lớn bài hát mà tôi rất thích :
... " Nếu chỉ còn một ngày để sống
Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta sống quá vội vàng
Nên ra đi chưa được bình an ... "
Đúng thật , cả một đời tôi luôn sống quá vội vàng , thì làm sao có thể ra đi bình an ? Một lần nữa, xin cám ơn cái ngày đặc biệt này, đã giúp tôi có một cái nhìn mới , khác hơn về cuộc sống ...
Tự dưng tôi nhớ đến hai cô bạn thân. Cô bạn đạo Chúa thì chủ nhật nào cũng đi nhà thờ, hễ rảnh là đọc cuốn Thánh kinh nhỏ lúc nào cũng kè kè trong bóp. Cô hay nói với tôi " Chúng ta nên làm theo lời dạy của Ngài, thì lúc ra đi, mình sẽ được lên Thiên đàng với Chúa .. ".
Nhỏ bạn đạo Phật thì hễ rảnh là đến Chùa, niệm Phật, nó nói tôi " Ở lành, giữ ngũ giới, làm từ thiện, thì chắc chắn sẽ được về với Phật .. ". Còn giờ phút này, tôi hiểu ra một điều " Nếu như chúng ta biết tự làm cho mỗi ngày của mình thành " MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ " , thì chúng ta sẽ có được 365 ngày một năm đang sống ở Thiên đàng, hay Niết bàn ... rồi đó ... Chúc mỗi người trong cuộc đời, luôn có được "NHỮNG NGÀY KHÔNG VỘI VÃ". ................................................................................................................................................................ ..........................................................CHUYỆN BÊN LỀ LIÊN QUAN
Bài hát "Ngày Không Vội Vã"
Ca sĩ: Quang Vinh
Sáng tác: Võ Thiện Thanh
------------------------------------------------------------------------
Có những tối tôi thật không biết làm gì đây
Tôi chẳng mong đến mai ngày mai ơ hờ
Rồi chiều qua tôi không mong không hẹn với ai với ai
Không ai không ai hay còn nhớ tôi
Chẳng ai trong đợi
Rồi chiều qua, tôi trôi trôi theo làn khói xe khói xe
Bao bâng khuâng như không còn với tôi
Gió cuốn đi đám lá khô héo
Tôi không mong với tôi một ngày như thế
Và tôi không mong với em một ngày như thế
Cứ mãi trôi hững hờ
Tôi luôn luôn khát khao một ngày mong nhớ
Và tôi luôn luôn ước ao rằng em vẫn thế
Cứ dỗi hờn, mong chờ,
Dỗi hờn, mong chờ, hy vọng, dỗi hờn
Có những sớm mai trời không nắng
Đời im vắng, không tiếng chuông thân quen còn reo bên người
Welcome to Yeucahat.com
Có những buổi trưa thật ngơ ngác
Còn câu hát tôi cũng quên lửng trong ngày trôi ơ hờ
Rồi chiều qua tôi không trông mong về sớm hơn sớm hơn
Không ai không ai mong được thấy tôi
Chẳng ai trông đợi
Rồi chiều qua tôi trôi trôi theo vòng bánh xe bánh xe
Bao ưu tư như không còn với tôi
Nắng chiếu qua bỗng hắt hiu quá
---------------------------------------------------------------------------
-----------------------------------------------------------------------------
TRÊN BLOG YUME.VN
Bạn Khoa ghi lại cảm nhận của mình trên YUME BLOG về chủ đề này như sau:
Mình đã cảm nhận sâu sắc về điều này. Phải, với cuộc sống cơm áo gạo tiền lên giá bây giờ thì ai cũng vội vã. Mình nhớ là hơn tháng nay không ai gửi tin nhắn để hỏi thăm mình cả. Tất cả đều bận. Khi mình nhắn tin “Hãy sống chậm lại đừng vội vã.Bạn không biết rằng có nhiều điều mà bạn vừa bỏ lỡ. Hãy thưởng thức ly café bình yên của một ngày không vội vã.Bạn sẽ khám phá ra bạn đã bỏ lỡ những gì.Tìm lại những điều ấy là một điều không quá muộn”.
Thế nhưng các bạn có biết điều gì xảy ra không? Một số người bạn tính thẳng tưng reply lại với mình: “ Sống không vội vã là chỉ khi con người đó không có việc gì để làm. Rảnh rỗi mới sống không vội vã Hoàn cảnh bây giờ mà không sống vội vã có mà chết đói...”
Còn một số người lịch sự hơn thì bảo mình: “Bây giờ tập tành viết văn rồi giờ sống triết lý quá.”.Mình có triết lý gì đâu. Mình chỉ thử xem họ có hiểu là họ có bỏ lỡ điều gì không mà thôi.
Họ nói không sai. Hoàn cảnh bây giờ mà không vội vã là không được. Nhưng như thế có đáng không? Quá bận rộn để rồi một ngày nhận ra sao mình đã sống nhanh quá để bao điều tốt đẹp trôi qua.
Đã bao lâu rồi không có lấy một ngày chủ nhật đi câu cá chỉ có hai người. Đâu rồi những đêm lạnh mà rủ nhau đi ăn kem và nhận ra thật thú vị khi nghe hai hàm răng mình lập cập nhưng vẫn ùm hết ly kem.Những dòng tin nhắn cho nhau đâu rồi.Chỉ chung quy là “bận”.
Kiếm tiền nhiều cũng thích thật đấy. Nhưng kiếm nhiều quá rồi sau đó làm gì? Trong khi đám cưới của một con bạn thân, sinh nhật của một đứa cháu hay mẹ mình đã trôi qua rất lâu rồi mà trong những ngày vui như vậy không có mặt mình. Hay cái tin con cháu mình có bạn trai đã cũ với mọi người nhưng giờ mình mới biết.
Cứ sống vội vã như thế, cứ suốt ngày đi làm bận bịu rồi về.Mệt, rồi ngủ…mai lại đi làm…Cứ thế con tạo xoay vần. Chợt ngày đó nhận ra mình cô đơn, mình già cả, mệt mỏi, cáu gắt.Mình không bận bịu bằng họ. Mình không nhiều tiền bằng họ.Nhưng mình hạnh phúc vì mình biết mình đã không bỏ sót nhiều điều gì trong cuộc sống. Mình có thì giờ để răng lập cập bên cốc kem trong những ngày lạnh và là bờ vai cho những ai đó cần tìm một ngày bình yên bởi mình sống không vội vã. ----------------------------------------------------------------------------
Còn riêng bạn có ý kiến gì không ?
1 thg 7, 2011
Những tháng ngày buồn của cô bé 8 tuổi sắp lìa xa cõi đời
..........Trong căn nhà nhỏ lụp xụp, Thúy với cái đầu không một sợi tóc vẫn ngồi lần dở từng cuốn sách, tập vở để học. Dù là thời gian nghỉ hè, nhưng Thúy muốn học đề bù lại thời gian ngắt quãng khi em phải liên tục chạy chữa bệnh tật trước đó. Một lúc sau, tôi chợt thấy em kêu đau.Cơn đau đột ngột dữ dội khiến em lịm dần, lịm dần nhưng tay vẫn nắm chặt quyển sách.... .....
Chị Đàm Thị Thơm, mẹ của bé Thúy nhanh chóng lấy những miếng cao dán khắp cơ thể em, rồi vừa ôm con chị vừa nói trong dành dụa nước mắt: “Cháu nó thích học lắm, cứ ngồi dậy được lúc nào lại lấy sách vở ra làm bài luôn. Cách đây 6 tháng, cháu phát hiện bị ung thư gan nhưng đã vào giai đoạn cuối nên không cứu được. Cả gia đình tôi vẫn giấu không nói, cứ động viên là con sắp khỏi rồi, sẽ lại đến trường với các bạn. Nên dù đau đớn thế, cháu vẫn gượng dậy ngồi học vì cháu nghỉ lâu rồi sợ đến lúc đi học lại sẽ không theo kịp các bạn”.Dứt lời, chị lại ôm chặt con khóc nức nở. Tôi cảm nhận được nỗi đau quá lớn khiến chị không thể chịu đựng thêm được nữa khi nhắc đến bệnh tình của Thúy. Lấy tay xoa cái đầu nhẵn thín không một sợi tóc của con, trái tim của người mẹ lại như vỡ vụn ra tan nát.Tôi cũng không biết làm sao để an ủi chị, chỉ biết ngồi cạnh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của em với hi vọng mong manh rằng tử thần đừng mang em đi khỏi thế giới này nhanh đến vậy. Nhìn gương mặt ngây thơ tím tái trong trạng thái ngất lịm, tôi cũng cảm nhận thật rõ ràng mình đang đau lắm.
.........Cô bé gầy gò với vẻ mặt đáng yêu chưa được bố mẹ thông báo tính trạng bệnh ung thư gan đã đến giai đoạn cuối.Bố của Thúy - anh Lê Ngọc Chính cho biết, vào cuối tháng 11/2010 trong lúc đang ngồi học, Thúy bị một cơn đau bụng dữ dội. Nghi là bị ruột thừa nên gia đình lập tức đưa đến ngay bệnh viện Không quân (Hà Nội). Tại đây, các bác sĩ đã phát hiện ra Thúy bị u gan và chuyển sang viện Nhi Trung ương điều trị. Sau 4 lần điều trị hóa chất, Thúy được các bác sĩ chẩn đoán cần phẫu thuật để cắt bỏ khối u. Đáng tiếc là khi mổ ra thì khối u của em đã quá to lên đến 10cm, không thể cắt được nên phải khâu lại.“Khối u to quá nên không cắt bỏ được bởi nếu cắt sẽ nguy hiểm đến tính mạng tức thì. Sau 2 lần tiếp tục truyền hóa chất, bác sĩ vẫn trả kết quả xét nghiệm là bản án tử cay nghiệt. Khối u to dần lên đến 12cm và di căn từ gan phải sang gan trái. Dù thương con lắm nhưng chúng tôi không biết làm sao, đành đưa con về nhà và hi vọng một phép màu...”, anh Chính nói trong xót xa.Những ngày qua, không đành nhìn con ra đi, anh Chính lặn lội lên tận Hà Bắc, Hòa Bình… để bốc thuốc nam cho con với hi vọng “còn nước còn tát”. Là người đàn ông trụ cột trong gia đình, nhưng phải nhìn con gái bé bỏng sắp lìa xa cõi đời, anh Chính thấy như muôn nghìn mũi kim đâm vào tim can đau nhói. “Giá như ông trời thương cho vợ chồng tôi được mang bệnh thay con, giá như có một phép màu để cứu con gái, giá như...”, lời anh Chính càng làm không gian trong căn nhà nhỏ thêm phần u ám, bức bối.
.. Những điểm 10 đỏ chót, những tờ giấy khen liệu có còn ý nghĩa?!Từ ngày con bị bệnh, gia đình anh chị đã khó khăn nay lại càng thêm túng quẫn. Đều là công nhân của công ty dệt Hà Đông với mức lương eo hẹp 1,5 triệu đồng/ người/tháng, anh chị phải lo mọi chi tiêu cho 4 người. Bé Thúy ốm nặng, đứa con đầu đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học đã cận kề, chị Thơm thì phải nghỉ làm không lương để ở nhà chăm sóc, gánh nặng đè lên đôi vai một mình anh Chính. “Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng cam lòng, chỉ cần nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của những đứa con”, anh Chính khẳng định.Ở một góc gần giường em Thúy nằm, tôi để ý ngay một tập giấy khen học sinh xuất sắc đều mang tên Lê Ngọc Thúy. Gần đây nhất em còn giành học bổng cho học sinh giỏi nhất khối, với phần thưởng là chiếc xe đạp và nhiều phần quà khác. Nhìn những thành tích em đạt được, tôi lại càng thương cho cô bé đang phải giành giật lấy sự sống từng giây, từng phút...
------------------------------------------------------------------------------------------
24 thg 6, 2011
Chuyện trước cổng chùa
.........Người đi chùa thường có thói quen bố thí tiền cho những kẻ ăn xin.Vợ tôi cũng không ngoại lệ. Nàng lý giải :”Người đi chùa lòng phải từ bi hỷ xả. Có mở lòng từ tâm thì con cháu mới mong hưởng phước đức...”Thế nên lần nào cũng vậy,vừa đến cổng chùa là vợ tôi mau mắn lấy tiền (chuẩn bị sẵn từ nhà) ra cho.Số tiền này bao gồm tiền xu các loại 200, 500,1000 đồng và những tờ giấy bạc mệnh giá nhỏ 200,500 đồng. Để tiền bố thí được nhiều,vợ tôi góp nhặt tiền lẻ ít xài đến của mọi người trong gia đình.Từ hơn một năm nay,nàng không thu gom tiền lẻ nữa bởi những loại tiền mệnh giá nhỏ ngày càng khó sử dụng và người ăn xin cũng chẳng muốn nhận chúng.Bây giờ đến chùa,vợ tôi thường bố thí bằng tờ giấy bạc 10 ngàn hoặc 20 ngàn.đồngNàng bảo đưa tiền chẵn để những người ăn xin chia nhau là tiện nhất vì cho tiền lẻ từng người không những đã mất công có khi còn bị họ níu kéo........Một hôm vào chùa lễ phật xong,tôi vừa lấy xe máy ra khỏi cổng thì một người đàn bà bồng đứa con nhỏ chạy theo chìa tay :”Ông bà cho xin ký gạo làm phước ! Sáng giờ con tôi chưa có gì để ăn ! »Tôi nói : »Sao chị không ngồi ở cổng chùa để cùng được chia tiền với mấy người kia ? » Người đàn bà lắc đầu : » Chùa này có băng nhóm,con mới đến họ không cho ngồi.»Vợ tôi xót xa:”Rõ khổ !”Nhưng lục túi chỉ còn hai ngàn lẻ,nàng lắc đầu chép miệng : »Tôi thật tình hết tiền lẻ rồi.Chị thông cảm,cầm đỡ đi ! »Người đàn bà đứng lần khân định nài nỉ thêm nhưng thấy mấy người ăn xin từ cổng chùa xáp lại thì vội bồng con bỏ đi .
.......Nhìn theo dáng đi tất tả của người đàn bà,tôi thầm nghĩ người ăn xin này thật bạo miệng:xin hẳn một ký gạo chứ không xin 1-2 ngàn như những người khác.Không biết bà ta xin được mấy ký gạo mỗi ngày?Với giá gạo hiện nay khoảng 10 ngàn một ký nếu ngày xin được 2 ký thôi thì tính ra cũng đã vượt “chuẩn nghèo”(dựa trên mức chuẩn nghèo mới,sắp được ban hành,với 400.000 đồng/người/tháng ở nông thôn và 500.000 đồng ở thành phố) rồi.Như thế những người ăn xin chưa hẳn là nghèo.Chuyện kể tiếp dưới đây càng minh chứng điều này.
......Trong các ngôi chùa ở thành phố Sài Gòn,Linh Quang Tịnh Xá (quận 8) là chùa vợ chồng tôi hay đến nhất.Chùa có tiếng linh thiêng nên khách thập phương đến lễ phật rất đông cho dù là ngày thường.Bản thân tôi dị ứng với mùi khói nhang và thán khí chốn đông người nên khi đến chùa chỉ ghé vào chánh điện khấn lễ xong là ra ngoài ngay chứ không ngồi lại cùng vợ đọc kinh và nghe thầy thuyết giảng.Thời gian này tôi thường sử dụng để thơ thẩn vãn cảnh chùa,tìm phút thư giãn cho tâm hồn.
......Đến chùa vài lần,tôi làm quen được một người bán vé số lâu năm ở đây.Đó là một thanh niên tuổi ngoài 30,một chân bị liệt phải sử dụng xe lăn để di chuyển. Anh thường ngồi ở phía sau cổng chùa gần vị trí của người bảo vệ kiêm quản lý bãi gửi xe máy.Mỗi lần đến đây tôi đều mua giúp 2 tấm vé số và ngồi cạnh để nghe tâm sự của anh.
........Qua lời kể,tôi được biết trước đây anh là nhân viên văn phòng cho một xí nghiệp tư và đã có gia đình .Chân anh thế này do tai biến sau lần bất ngờ đột quỵ.Phải nghỉ việc anh buồn phiền một thời gian rồi quyết định đi bán vé số vì không muốn là gánh nặng cho vợ.Mỗi ngày bán được chừng 70 tấm vé số, trừ tiền thuốc lá (anh cố bỏ mà chưa được) thì chiều về anh cũng phụ giúp thu nhập cho gia đình khoảng 50 ngàn đồng.Tôi hỏi :”Mang về chừng đó chắc anh phải kiếm được 100 ngàn một ngày mới đủ trang trải các khoản chi phí ”Anh lắc đầu:”Mỗi tấm vé số cháu lời có một ngàn. Số dư chỉ đủ tiền thuốc lá.Còn buổi trưa,cháu ăn nhờ cơm trưa miễn phí của chùa.Bữa nào trời mưa coi như lỗ sở hụi .”
........Sáng chủ nhật vừa qua khi đến Linh Quang Tịnh Xá,tôi không thấy người bán vé số ngồi trên xe lăn tại chỗ cũ như mọi lần.Ngó quanh quất tôi phát hiện ra anh ngồi trên chiếc ghế nhỏ nơi cổng chùa cạnh bên mấy người ăn xin tôi đã quen mặt.Ngay lúc ấy có một người bước vào cổng chùa móc túi bố thí.Tôi thật ngạc nhiên ngó thấy anh cũng chìa tay nhận một phần tiền như những người ăn xin khác. .. ....Khi việc chia tiền của họ đã xong xuôi,tôi bước lại gần hỏi nhỏ anh :”Hôm nay không bán vé số sao ?”Anh cười đứng dậy rút từ trong người xấp vé số ra chìa cho tôi xem và đáp:”Có chứ chú,chả ngày nào cháu nghỉ bán cả !”
.......Tôi dìu người bán vé số lại bên chiếc xe lăn,chọn mua 2 tấm vé số như thường lệ rồi nêu thắc mắc của mình :”Sao hôm nay anh lại ngồi chung chỗ với mấy người ăn xin ?” Tôi vô tình buột miệng theo lô-gích quán tính của sự việc ,thấy khác lạ thì hỏi chứ không có ý phê phán gì.Nhưng nào hay vừa dứt lời tôi thấy vẻ mặt người bán vé số xầm lại.Anh ta dõi mắt xa xăm nhìn ra ngoài đường,giọng buồn buồn :”Cháu cũng biết ngồi xin ở cổng chùa như thế là không được,thấy thẹn với chính mình lắm ! Song mấy hôm nay mưa, bán vé số ế quá mà ở nhà vợ đang đau ốm, kẹt tiền mua thuốc nên đành dấn thân chấp nhận làm chuyện ‘Gà què ăn quẩn’ như chú đã thấy.Nhưng chính nhờ vậy mà cháu phát hiện ra rằng người ta ngồi ăn xin ở cổng chùa thu nhập một ngày còn nhiều tiền hơn cháu !”
......Nghe người bán vé số nói,tôi tròn mắt ngạc nhiên: ”Anh vừa nói gì ? Ngồi ăn xin còn kiếm tiền khá hơn đi bán vé số à ?”Anh ta mở nắp chai nước để bên mình ngửa cổ tu một hơi rồi chậm rãi nói tiếp :”Đó là sự thật chú không thể ngờ được đâu.Họ kiếm sống dễ dàng lắm,cứ có mặt ngồi hàng ngày ở cổng chùa là có tiền.Ngày thường thu vào chừng 7- 8 chục ngàn đồng.Chủ nhật,ngày rằm,mùng một hoặc ngày vía phật có đông người viếng chùa hơn thì số thu nhập mỗi người có thể lên đến trên trăm ngàn đồng.Cháu xen vào ngồi chung được với mấy người ăn xin là nhờ đã bán vé số lâu năm ở chùa này.Họ hiểu rõ hoàn cảnh mình nên thông cảm cho ngồi,chứ người lạ không được đâu !Nhưng cháu cũng chỉ mong được ngồi trong những ngày bán vé số ế ẩm thôi !”
........Người bán vé số nói chuyện với tôi nhưng mắt vẫn dòm chừng về phía cổng chùa.Vưà thoáng thấy có người đang bố thí bèn đứng dậy chào,xin phép tôi ra đó ngồi.Tôi dìu anh ra tận nơi.Anh đỏ mặt lúng túng thốt lời cám ơn.Tự dưng tôi thấy lòng mình nao nao khi đứng trước cảnh nghèo của người bán vé số chân thật này.Tôi vỗ vai anh nói nhanh:”Chú hiểu cháu mà.Chú có giúp được gì cho cháu đâu.Hẹn gặp lại !”
.......Lúc đó buổi thuyết giảng trong chùa cũng vừa xong.Vợ tôi xuất hiện trong đám đông người đang ùa tan từ những bậc tam cấp nơi chính điện.Nàng khoe hôm nay được thầy chủ trì thăm hỏi và tặng một quyển kinh nhật tụng mới vừa được một thí chủ ấn tống cúng dường tam bảo.
.......Chúng tôi lên xe ra về trong tiếng chuông chùa chậm rãi ngân nga tiễn biệt.Mọi lần nghe tiếng chuông chùa,tôi thấy lòng nhẹ nhàng thanh thản,bao ưu phiền như tan biến hết.Nhưng hôm nay trong tâm trí tôi cứ lởn vởn những lời kể lể của người bán vé số :Người ta ngồi ăn xin ở cổng chùa thu nhập một ngày còn nhiều tiền hơn cháu !”
........Thuở bé,nhìn những người mặc quần áo rách rưới ngồi ngả nón,chìa tay lang nơi đầu đường xó chợ, tôi đinh ninh những người cùng khổ lắm mới phải đi ăn xin.Lớn lên cùng vận nước nổi trôi,lịch sử sang trang, tôi thấy cuộc sống con người Việt Nam có đi lên song bóng dáng người ăn xin vẫn đổ dài trên khắp nẻo đường quê hương.Tôi nghĩ:”Tại đất nước mình còn nghèo.”Gần đây thỉnh thoảng đọc báo thấy có những người táng tận lương tâm tổ chức chăn dắt người già hoặc con nít buộc phải đi ăn xin,tôi vẫn nghĩ người ăn xin chỉ là nạn nhân tội nghiệp.Thế nhưng chứng kiến cảnh ăn xin diễn ra hàng ngày nơi các cổng chùa, lòng trắc ẩn của tôi không còn như xưa.Có lẽ đã đến lúc những người đi chùa cần cân nhắc lại việc làm bố thí của mình.Làm phước nếu không đúng đối tượng không chỉ dung túng cách kiếm sống bất chính của những người khỏe mạnh nhưng lười lao động mà còn gây bất công với những người nghèo lảm việc vất vả suốt ngày song thu nhập không bằng những người ăn xin.
19 thg 4, 2011
"Cụt hai tay vẫn đi xe máy mưu sinh"
Theo lời kể của tác giả Thiên Phước trên VnExpress ngày 18 tháng tư năm 2011,người ta biết được người đàn ông cụt hai tay đó tên Trần Đại Nghĩa sinh ra trong một gia đình nghèo, đông con ở phường 5, TP Sóc Trăng.Do nhà nghèo nên Trần Đại Nghĩa không được học hành đến nơi đến chốn.Tới tuổi trưởng thành, ông Nghĩa lấy vợ, chạy xe ôm quanh quẩn ở thành phố.
.................. ............Ông Nghĩa cụt hai tay vẫn lái xe ào ào trên phố.......................................................................... .....Ảnh : Thiên Phước.
Mười năm trước, vào chiều cuối tuần, ông đến quán cà phê của chị Đào để đón bà chủ quán vốn là mối khách quen. Trong lúc chờ, chị Đào nhờ ông sửa một bóng đèn. Không ngờ, cầu dao điện dù đã cúp nhưng vẫn bị rò rỉ giật ông bất tỉnh. Khi tỉnh dậy ông thấy hai cánh tay đã bị cắt cụt gần đến cùi chỏ.
Dù rất buồn nhưng nhờ sự động viên của vợ nên sau khi xuất viện một tháng ông đi nhận vé số bán kiếm tiền nuôi vợ con. Những ngày đầu cầm vé bằng hai cùi tay không quen, vết thương còn đau nên thường xuyên bị rớt nhưng sau đó ông Nghĩa cũng quen dần.
Năm ngoái, thấy đứa con trai kế vào lớp một, đứa út vô mẫu giáo mà trường lại xa nhà nên ông bàn với vợ tích cóp tiền mua một “con ngựa sắt” với giá 2 triệu đồng để mang về tìm cách chạy xe đưa con đi học. Sau nhiều ngày tính toán, ông Nghĩa kêu thợ hàn 2 càng inox gắn với một vòng tròn phía trên rồi hàn dính vào 2 bên tay lái.Hai càng lái bằng inox do ông Nghĩa nghĩ ra rồi kêu thợ hàn để ông điều khiển “con ngựa sắt” đi bán vé số, chở con đi học và chở vợ đi chợ.
Phía cần lái bên phải, ông Nghĩa cho hàn thêm một vòng tròn nhỏ rồi bắt dính với sợi gây ga của xe máy. Vòng tròn nhỏ này vừa để ông Nghĩa thọc cùi tay phải vào rịch lên, đẩy xuống để tăng giảm tay ga. “Lúc đầu cứ tưởng sẽ đau hai cùi tay nên dự phòng theo miếng vải quấn lại nhưng sau đó thấy không sao nên bỏ vải ra tập chạy riết rồi quen đến bây giờ”, ông Nghĩa vui vẻ nói.
Nhờ chạy xe được nên mỗi ngày ông bán trên 100 tờ vé số. Hôm nào gặp người quen kêu chạy xe ôm ông cũng làm vài chuyến xe để tăng thu nhập. Ông Nghĩa nói dù hai tay bị cụt, cuộc sống còn khó khăn, phải thuê nhà trọ để ở nhưng ông sẽ cố gắng lo cho các con ông ăn học đến nơi đến chốn.
Thông tin loan truyền rất nhanh khi trang web Yahoo Tin tức đăng tải với tựa đề “Câu chuyện người đàn ông cụt hai tay vẫn đi xe máy mưu sinh”.Dư luận trên báo mạng xôn xao với nhiều ý kiến nhận xét khác nhau. Sôi nổi gia tăng khi báo Thể thao – Văn hóa cho đăng bài viết “Cụt hai tay đi xe máy: Phi thường hay bất bình thường?”của tác giả Ngô Khởi.Nguyên văn bài viết như sau :
(TT&VH) - Trước hết đó là điều rất khác với bình thường. Điều khiển một chiếc xe máy không phải là điều quá khó khăn, nhưng ai đi xe máy ra ngoài đường cũng đều phải có đủ... hai tay hai chân cả, đó là điều kiện tối thiểu. Anh còn phải có bằng lái (nếu là xe mô tô) và chưa kể, nếu đi đường Hà Nội hay TP.HCM, anh còn phải luôn tỉnh táo để nhường đường cho những kẻ phóng nhanh vượt ẩu hay những chiếc xe điên – vốn nhan nhản trên các đường phố (cứ xem các thông tin tai nạn giao thông hàng ngày thì biết). Có người nói vui, tham gia giao thông bây giờ cứ như đi du lịch mạo hiểm, mỗi ngày về được tới nhà an toàn là coi như “thoát chết trở về”.
Bởi thế, tôi vô cùng ngạc nhiên khi đọc những thông tin về “Người đàn ông cụt hai tay vẫn đi xe máy mưu sinh”. Cụ thể bị khuyết tật hai tay nhưng người đàn ông 41 tuổi Trần Đại Nghĩa (P5. TP.Sóc Trăng) vẫn ngày ngày đưa đón con đến trường, bán vé số. Thi thoảng, ông cũng chạy vài chuyến xe ôm kiếm tiền tăng thu nhập. Bài báo còn mô tả chi tiết hơn: “Cảnh sát giao thông thấy cũng “không ý kiến” bởi dù cụt tay nhưng ông chạy xe rất vững, không hề phạm luật trên đường. Tiếp theo đó, bài viết mô tả cách ông Nghĩa “chế” ra các thiết bị để hai cánh tay cụt có thể điều khiển được chiếc xe máy một cách dễ dàng.
Quả là... khác thường, nhưng có thực sự là phi thường không? Chưa nói đến các quy định trong Luật Giao thông, chỉ xét dưới góc độ... nghệ thuật xiếc thôi, thì thực ra, việc điều khiển một chiếc xe gắn máy mà không cần tay cũng không phải là điều gì ghê gớm (dĩ nhiên là đang nói từ góc độ nghệ thuật xiếc). Loài gấu, khỉ cũng có thể chạy xe gắn máy vù vù trên sân khấu tròn, thậm chí có thể... nhào lộn trên xe nếu được huấn luyện (không tin mời bạn đến sân khấu xiếc). Còn trong đời, chúng ta chả lạ gì cảnh cô gái lái xe máy bằng chân đầy kinh hãi trên QL5 cách đây ít lâu.Song giữa việc đi được xe máy với việc lái xe an toàn là hai việc hoàn toàn khác nhau và cách nhau đến một trời một việc. Chúng ta đều hiểu rằng nguyên nhân chủ yếu dẫn tới quốc nạn giao thông (11.000 người chết mỗi năm như con số vừa đưa ra cuối tuần qua) chủ yếu là từ phía chủ quan (ý thức, năng lực) của người tham gia giao thông.Vì thế, ông Nghĩa có thể lên sân khấu trình diễn một màn đi xe máy bằng hai cánh tay tật nguyền của mình để nhận được sự khâm phục ít nhiều của công chúng. Nhưng chắc chắn rằng ông sẽ không đủ năng lực để lái xe máy an toàn trên đường phố, vì chiếc xe máy được thiết kế ra không dành cho những người bị mất, dù chỉ là 1 cánh tay. Luật pháp cũng không cho phép ông điều khiển xe máy trong điều kiện sức khỏe như vậy (còn nếu ông muốn tham gia giao thông thì đã có những phương tiện chuyên dụng dành cho người khuyết tật). Xin đừng lẫn lộn giữa hai điều này.Ngày nào đọc báo, xem tivi, nghe đài chúng ta cũng nghe ít nhất một vụ tai nạn giao thông và trung bình một ngày có tới 30 người chết vì quốc nạn này, chưa kể những người bị thương. Những người gây ra hoặc chịu hậu quả đau lòng ấy đa số đều... lành lặn hai tay hai chân cả, thế mà còn không thoát. Vì thế, chúng ta càng không nên “biểu dương, khuyến khích” ông Nghĩa “mưu sinh” theo cách ông đang làm bây giờ, vì sự an toàn của chính ông và của tất cả mọi người.
Còn nhớ dăm bảy năm trước, báo chí cũng hết lời xưng tụng ông lão mù chở đò (bằng cách kéo dây thừng) như một tấm gương phi thường, vượt khó. Không ai phủ nhận nghị lực của ông, nhưng những bài học về lật đò, đắm đò đã quá đủ để chúng ta duy trì những “tấm gương” như thế này (Về sau xã đã yêu cầu thân nhân ông phải đứng ra làm “lái chính”).Sự phi thường chứa đựng những điều bất bình thường phải “stop” lại ngay tức khắc.
Câu chuyện người đàn ông cụt hai tay vẫn đi xe máy mưu sinh này vẫn đang nhận được hai luồng ý kiến trái chiều. Một bên cho rằng để ông Nghĩa tiếp tục chạy xe sẽ có thể nguy hiểm cho chính ông và người trên đường; một bên cho rằng ông không vi phạm luật giao thông vì đi xe dưới 50 phân khối và miễn ông chạy an toàn là được.
Riêng cá nhân tôi ,đưa câu chuyện này lên blog ,tôi “không đặc biệt hâm mộ”cũng như không thấy quan điểm của tác giả Ngô Khởi “có tính thuyết phục đặc biệt” nào cả khi ông cho rằng “ông Nghĩa sẽ không đủ năng lực để lái xe máy an toàn trên đường phố, vì chiếc xe máy được thiết kế ra không dành cho những người bị mất, dù chỉ là 1 cánh tay. Luật pháp cũng không cho phép ông điều khiển xe máy trong điều kiện sức khỏe như vậy.”Lý do là ông Nghĩa một con người bất hạnh nhưng không bi quan chán nản mà biết phấn đấu vượt lên số phận tìm ra phương cách để mình không là gánh nặng cho người thân.Thật đáng khâm phục một con người hai tay bị cụt nhưng vẫn lái được xe gắn máy mưu sinh, chở con đi học và chở vợ đi chợ.Tất cả bi lụy, thất vọng hay chán đời lẽ ra phải có ở một người bình thường khi họ mất đi hai bàn tay thì người ta chỉ thấy ở ông Nghĩa một nghị lực phi thường khiến trong ánh mắt mọi người ông không phải là người phế tật ăn bám mà là sau tai nạn ông vẫn còn ham sống , vẫn là trụ cột trong việc mưu sinh của gia đình.Có lẽ nào thay vì động viên cổ vũ một con người bất hạnh nhưng đầy quả cảm phi thường chúng ta lại phê phán ông chỉ vì âu lo ông sẽ không đủ năng lực để lái xe máy an toàn trên đường phố.Quan tâm và lo lắng sự an toàn cho người khác và cộng đồng là một thiện ý nhưng trong bài viết ,tác giả lại đi quá xa khi phê phán lên án việc làm của một con người bất hạnh đang thể hiện mình là con người "tàn" mà không "phế" với quyết tâm cao.Đáng trách hơn khi tác giả bài viết trên khi so sánh việc ông Nghĩa lái xe máy với thái độ rất mỉa mai : ” Loài gấu, khỉ cũng có thể chạy xe gắn máy vù vù trên sân khấu tròn, thậm chí có thể... nhào lộn trên xe nếu được huấn luyện…”Tôi không biết tác giả có quá đà chăng khi nhẫn tâm so sánh méo mó ,vô cảm như vậy hay đó chỉ là một hư chiêu để gây phẫn nộ, bất bình trong dư luận và như thế là tác giả đã thành công vì tên tuổi và tờ báo đã được đánh bóng nổi đình , nổi đám đúng như ý đồ toan tính của mình .Nếu quả vậy thì chính bài viết của tác giả Ngô Khởi mới “ bất bình thường “ đáng bị phê phán.
12 thg 3, 2011
ĐẶC SẢN ẨM THỰC TRUNG QUỐC
2 thg 3, 2011
THƯƠNG NHỚ NGÀY XƯA
.......................................................................................................................Nguyentychuot
Bài viết của cô em út ở

..........Chỉ còn hơn tuần nữa là Tết.Cái Tết đang đến rất gần khiến lòng tôi cứ nao nao. Tôi miên man nghĩ về quê nhà.Có lẽ giờ này ở nơi xa xôi ấy,tất cả mọi người đang rộn ràng chuẩn bị đón Tết.Một ý chợt đến trong đầu.Tôi với quyển album trên tủ sách lật xem.Thật cảm động khi từng khuôn mặt người thân lần lượt hiện ra trước mắt.Bao kỷ niệm ngày xưa ùa về.Tôi lâng lâng bay bổng với nỗi thương nhớ dạt dào.Ngồi lặng rất lâu bên quyển album,tôi thầm mong những người thân của mình ai cũng được khỏe mạnh và chan hòa niềm vui lúc xuân về.
.........Khi cất lại quyển album lên tủ sách,chợt một tấm ảnh cũ rơi xuống đất.Tôi nhặt xem mới hay đó là ảnh tôi chụp chung với vài người bạn gái trước cổng trường Nguyễn Bá Tòng.Nhìn lại bạn bè và ngôi trường xưa ,tôi xao xuyến bồi hồi nghĩ về thuở học trò.Tôi không biết bây giờ những thầy cô giáo cũ của mình ra sao ? Ai còn sống ? Ai đã mất ? Nên người như hôm nay, tôi luôn tự nhủ mình phải biết ơn thầy cô .Nhờ công lao dạy dỗ của thầy cô mà tôi thấm nhuần đạo lý làm người và có kiến thức làm hành trang vào đời.Công lao to lớn đó tôi không thể nào quên. Nghĩ lại quãng thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường,đôi lúc tôi thấy thầy cô khó khăn với học trò nhưng thật ra các người chỉ muốn chúng tôi được giáo dục nên người ,để khi ra đời biết kính trên nhường dưới,biết thương yêu giúp đỡ mọi người chung quanh.Những kỷ niệm thuở học trò đó luôn đong đầy trong ký ức tôi...
.........Những năm tiểu học của tôi đã trôi qua thật êm đềm.Tôi sống hồn nhiên vô tư với những trò nghịch ngợm phá phách trẻ con.Một kỷ niệm thật khó quên với tôi hồi còn học tại trường tiểu học Phan Đình Phùng.Trường Phan Đình Phùng ở gần nhà tôi, đi bộ chỉ chưa đầy 5 phút.Trong suốt những năm tiểu học tôi chỉ học với cô giáo Minh.Hồi đó do vóc người nhỏ nhắn nên tôi luôn được cô chỉ định ngồi bàn đầu.Ngồi cạnh tôi có một cô bé còn nhỏ con hơn tên My. Tôi nhớ đến cô bé đó vì nó có cặp mắt đẹp và xanh trông giống như hai hòn bi ve.Thêm nữa, mái tóc thì hoe hoe vàng chứ không đen như tôi.Nhìn cô bé tôi liên tưởng đến những con búp bê xinh đẹp mắc tiền thường được trưng bày trong tủ kiếng.Thời đó mỗi lần đi ngang qua các cửa tiệm,tôi chỉ ước ao chứ chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có được chúng trong tay.My rất hiền và nhút nhát, lúc nào cũng yên lặng và hay ngồi một mình.Lúc đó còn nhỏ quá, tôi cũng không quan tâm về sự việc này.Nhưng sau này lớn lên rồi,tôi hiểu ra lý do : My là con lai nên nét dáng khác biệt với tụi tôi.Chính vì My là con lai mà bạn bè trong lớp - trừ tôi ra - ai cũng xa lánh không thích chơi với nó.Không biết con bé mặc cảm nhưng vì thấy nó cô đơn nên tôi càng gần gũi nó.
.......Cô giáo Minh có một cây roi mây thật dài.Cây roi là nỗi hãi sợ đối với học trò vì mỗi khi cô đập nó xuống bàn là chúng tôi dù đang nói chuyện ồn ào đến đâu thì đứa nào đứa nấy đều im bặt và ngồi nghiêm chỉnh lại ngay.Suốt những năm tiểu học , chúng tôi ai cũng ngán cây roi của cô vì không ít thì nhiều mỗi đứa đều có dịp nếm mùi vị của nó.Cô Minh có thói quen khi trả bài học trò được gọi tên phải lên đứng trước bảng.Thật không may nếu trò nào ham chơi không thuộc bài thì cô mời đứng qua một bên.Một lát sau cô cho tất cả xếp hàng một đi xuống cuối lớp.Rồi từng đứa tiến lên trước thay phiên nhau nằm lên cái bàn học đầu dãy để “ăn roi” của cô.Cây roi mây lên xuống nhịp nhàng .Cô giơ tay lên cao quất mạnh xuống.Những tiếng “đét đét “ liên tục vang lên.Mặt mày học trò bị phạt khổ sở như “khỉ ăn phải ớt” nhưng cắn răng chẳng dám kêu la.Không biết cây roi có thần lực gì mà ngay từ lúc ban đầu nhìn thấy nó,tôi rất ấn tượng và tự nhủ lòng phải ráng học thuộc bài để không bị đòn.Và tôi đã thực hiện được quyết tâm này nhưng bây giờ nhớ lại vẫn không thể nào quên cách học rất ấu trĩ của mình lúc bé.Số là do không biết cách tôi cứ học bài như con vẹt : đọc rống lên,đọc thật lớn tiếng để hy vọng chữ nghĩa có thể qua cách đọc càng to này có thể chui vào đầu mình càng nhanh.Tôi quên béng đi việc đọc to như thế bố mẹ và các anh chị tôi có thể đã bị điếc tai và chắc cả hàng xóm cũng không ít người khổ tâm bởi lối học bài “cổ lỗ sĩ” của tôi song chẳng nỡ nói ra.
........Sau này lên trung học qua một vài năm,tôi đã biết tóm tắt bài học,học theo những ý chính nên khi trả bài dù không thuộc đoạn nào thì có thể nhớ ý chính mà phăng ra. Chứ trước kia đang trả bài mà tự nhiên quên phéng mất một câu là tôi cứ đứng chết trân mà đỏ mặt tía tai.Khi ấy bạn bè ngồi dưới lớp thương tình cũng có đứa nhắc dùm nhưng sợ thầy cô nên tôi chỉ thấy miệng tụi nó nhép nhép nghe nhỏ như muỗi kêu.Cố mà hiểu mà đoán để trả bài nhưng chỉ làm trò cười cho cả lớp vì cái tội nói gà ra vịt.
........Một kỷ niệm khác ở những năm đầu bậc tiểu học là nỗi khổ của tôi khi học cửu chương.Học thuộc rồi nhưng lúc anh chị khảo lại và bắt đọc thật nhanh thì lại ớ ra hoặc đáp trật lất.Thế là con bé phải ra công “gạo” lại từ cửu chương hai đọc xuống cứu chương chín rồi quay lại tự dưới lên đầu.Cứ như vậy tôi tiếp tục học lại cho đến khi thuộc lòng và trả lời răm rắp mới được nghỉ.
.........Hồi đó học cửu chương sao thấy khó khăn ,vất vả quá nhưng bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy lợi ích.Bạn bè ở nước ngoài rất nể tôi bởi mỗi lần có việc cần tính toán gì, tôi chỉ nhẩm trong đầu tích tắc là ra đáp số ngay ,trong khi họ phải lấy máy tính bấm bấm đã lách cách còn mất thì giờ.Sau này tôi mới biết thì ra học sinh nước ngoài chẳng ai biết cửu chương như cách dạy ở VN tôi được học trước đây cả.
........Giã từ tiểu học,tôi bước lên trung học với nhiều khác biệt từ đồng phục áo dài trắng đến việc đeo huy hiệu nhà trường.Ngôi trường trung học đầu tiên và duy nhất của tôi là trường Nguyễn Bá Tòng.Trường tọa lạc tại đường Bùi Thị Xuân ,Quận Nhất.Trường có dãy chính hai tầng trông ra mặt đường thật bề thế, khoáng đãng và nên thơ với hàng cây phượng vĩ ,hình ảnh rất ấn tượng đối với tôi về mái trường thân thương đã ghi lại biết bao kỷ niệm bạn cũ,thầy xưa thuở học trò .
........Trường học ở xa nhà nhưng tôi may mắn được bố chở đi học mỗi sáng trước khi người đến sở và đón về mỗi trưa khi tan sở bằng chiếc xe máy PC. Do học ở trường dòng nên ngoài các môn học chính tôi còn có thêm mỗi tuần hai giờ Công dân,Giáo lý do các Sơ giảng dạy.
........Tôi nhớ mãi buổi học đầu tiên,lớp tôi có giờ của Sơ Thịnh.Người Sơ tròn trịa mập mạp trong chiếc áo dòng màu đen với cái mũ viền trắng trông thật oai nghiêm ,đĩnh đạc khiến những học trò đầu cấp bé nhỏ và nhút nhát như tôi vừa thấy Sơ bước vào lớp đã nghe tim mình đập thình thịch lên rồi.Dáng vẻ bên ngoài trang nghiêm như vậy nhưng Sơ lại rất vui tính.Minh chứng cho điều này là chuyện Sơ đùa giai với cái tên của tôi.
.......Chuyện bắt nguồn từ việc Sơ điểm danh học sinh.Tôi chăm chú lắng nghe nhưng qua vần Th mà vẫn không thấy Sơ gọi đến tên mình trong khi tất cả bạn bè nghe Sơ gọi đều trả lời “Có mặt”.Tôi ngạc nhiên khi Sơ gọi nhiều lần tên “Nguyễn thị Nghịch » mà không có ai trả lời.Cả lớp cũng vậy,ai cũng xoay người dáo dác tìm xem học sinh nào có tên đó.Riêng tôi thấy hơi là lạ ở chỗ mắt Sơ Thịnh cứ nhìn ngay chỗ tôi ngồi cười cười (tôi ngồi ngay đây đầu bản trước mặt Sơ).Chao ơi ,bấy giờ tôi mới chợt hiểu ra rằng Sơ đã đảo lộn cái tên “cúng cơm”của tôi từ “ Thuận” ra “Nghịch”.Tôi ngượng nghịu đỏ mặt,miệng lí nhí “Có mặt “ trong lúc nhiều bạn mới trong lớp cũng đã khám phá ra đây là trò đùa của Sơ nhìn tôi cười ầm lên .Tôi không bao giờ quên được kỷ niệm này.
HOA HỌC TRÒ-Trời đất dành riêng tuổi học trò.Một loài hoa đỏ rất nên thơ...
Mỗi năm hoa nở mùa thi đến.Chạnh nhớ trường xưa nhớ bạn bè .Nguyenuthang ..